*: Cơ duyên mười lần chết.
Thạch điện rất yên tĩnh thế nhưng Thạch Hạo cũng không hề dám xem thường, vừa thủ thế vừa tiến về phía trước, hai cửa ải vừa rồi đều khiến hắn bị thương cả.
"Xoẹt!"
Quả nhiên, vừa mới đi không được bao xa thì trên vách đá lần nữa phát sáng, đó là một sinh linh ba mắt với những vết tích lờ mờ, thế nhưng lúc này con mắt dọc chợt b*n r* một vệt sáng.
Ánh sáng này chớp mắt đã lao tới và muốn xông thẳng vào bên trong đầu lâu của Thạch Hạo.
Công kích linh hồn!
Thân thể của Thạch Hạo phát sáng hình thành nên một màn sáng bảo vệ bản thân, nhưng mà luồng ánh sáng này rất yêu dị cứ thế xuyên thấu tiến vào trong, là do pháp tắc Tiên đạo gây nên!
Trong giây lát thứ này đã tiến tới trước mi tâm của hắn, dường như muốn đoạt xác vậy!
Cửa thứ ba là thử thách về linh hồn, là cuộc đối kháng của nguyên thần.
Nơi đây có quy tắc trấn áp tất cả mọi thứ, thân thể, tinh khí trời đất đều bị ngưng kết, chỉ có nguyên thần mới có thể chống lại luồng sáng này.
Thạch Hạo chỉ còn cách điều động nguyên thần để chống lại, một người tí hon lấp lánh từ bên trong xương trán của hắn bước ra, hai con ngươi sắc bén tựa như là mũi kiếm!
"Gào..."
Chùm sáng đang lao tới kia hóa thành một con dơi há to cái miệng của mình.
Có thể thấy được, hư không trở nên vặn vẹo, thân thể bị giam cầm của Thạch Hạo cũng chịu ảnh hưởng không ít!
Hắn biến sắc, sức mạnh nguyên thần tăng mạnh, người tí hon kia tựa như là một thân thể bình thường lập tức tạo ra động thiên duy nhất rồi trấn áp con dơi màu vàng kia.
"Ầm!"
Hai bên va chạm bùng phát ra những tiếng leng keng, ngoài ra còn có những luồng khí dương cương chí cường!
Thạch Hạo tập trung tinh thần cao độ, nguyên thần của hắn mạnh mẽ vô cùng, sau khi trải qua sự gột rửa của lôi kiếp thì càng mạnh mẽ hơn, thế nhưng khi đối diện với nguyên thần đang lao tới kia thì hắn cũng chỉ ngang hàng mà thôi.
Rõ ràng, nguyên thần có hình dáng con dơi kia cũng đã trải qua lôi kiếp của Tiên cổ!
Vào niên đại đó, quy tắc thiên địa cho phép, tất cả cường giả đều sẽ độ kiếp và dựa vào thứ này để mài giũa bản thân, để cho bản thân đạt tới cực hạn, kích phát toàn bộ tiềm năng của mình.
Trận chiến này, Thạch Hạo không hề dám giấu giếm gì cả mà vận dụng hết toàn lực.
"Ầm!"
Hắn diễn biến ra pháp tắc Lôi đạo trấn áp con dơi vàng này. Kết quả, sau khi đối phương rơi vào hạ phong thì liền hóa thành một con hổ trắng đồng thời há miệng gào lớn, sóng tinh thần càng kịch liệt hơn nữa, quả thật muốn đánh tan nguyên thần của Thạch Hạo.
"Nguyên thần đại pháp!" Thạch Hạo biến sắc.
Kỷ nguyên Tiên cổ, hệ thống tu luyện bác đại tinh thâm, đây là phương pháp chuyên rèn luyện nguyên thần, lúc diễn dịch ra thì có thể công kích.
"Ầm!"
Nắm đấm của hắn phát sáng, phù văn Thượng thương hiện ra đồng thời đánh tới. Kết quả, con hổ trắng gào lớn rồi nhanh chóng lao vút lên trời cao và hóa thành một con phượng hoàng, ánh lửa phun trào lao ngược lại phía hắn, đó là hào quang nguyên thần.
"Đáng để học hỏi!" Ánh mắt của Thạch Hạo sâu lắng, cảm thấy nếu như đạt được phương pháp tu hành của kỷ nguyên Tiên cổ thì quá tốt.