Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Đến cùng là ngươi muốn biểu đạt cái gì?" Thạch Hạo hỏi, trong phút chốc liền bị áp lực nhưng hắn cũng không bối rối lắm.
"Thế giới này sẽ không còn tồn tại nữa, sẽ như kỷ nguyên trước, tất cả sẽ đi tới phần kết thúc, như là một vòng luân hồi, kỷ nguyên mới lại sẽ mở ra và rồi cũng sẽ đi vào con đường như hiện tại, màn đêm u tối vĩnh hằng." Bên trong sương mù truyền ra tiếng thở dài.
"Ngươi tìm ta có chuyện gì không?" Thạch Hạo hỏi, tuy trong lòng suy nghĩ rất nhiều thế nhưng trên mặt chẳng mảy may biểu hiện gì cả.
"Ngươi, ta, còn có rất nhiều người đều muốn tiếp tục sống, ta tìm ngươi cũng không ngoài mục tiêu này." Trường Sinh dược kia nói.
"Ngươi cho rằng ta có thể giải quyết được vấn đề này à?" Thạch Hạo không hề tin.
"Ta chỉ muốn kết lấy một thiện duyên, đồng thời cũng xin ngươi hãy giơ cao đánh khẽ mà buông tha cho một vài kỳ dược ở trên đảo này, những thứ này đều có khả năng trở thành thần dược cả, mà muốn như vầy cũng chẳng hề dễ chút nào."
Thần dược quả thật rất ít, có thể đếm trên đầu ngón tay, là kỳ trân khắp thế gian này.
Một cơn gió thổi tới, sương mù hỗn độn kia tản ra và lộ cảnh tượng ở nơi ấy. Ánh sáng rạng ngời chiếu khắp, con mắt của Thạch Hạo lập tức trợn tròn, đó là gì? Đó là Vạn Vật thổ!
Hắn từng tìm thấy một chậu sành ở bên trong động phủ của Quân Đạo, chậu này có chứa một loại bảo thổ vô giá, chỉ một chậu nhỏ như thế mà đã khiến Thỏ nhỏ lăn lộn kêu gào muốn dùng thứ này để thành Đạo.
Thế nhưng trước mắt lại có một vùng rộng tới một trượng, tất cả đều là loại đất này, chúng cứ như là từng hạt cát lấp lánh ánh sáng, khí hỗn độn bốn phía cùng với tinh hoa bản nguyên của cả thiên địa đều tụ tập lại nơi đây.
"Ta chưa bao giờ tuyệt diệt bất cứ thứ gì, dù có hái thánh dược đi nữa thì cũng sẽ chừa lại hạt giống, hoặc không hề đụng chạm gì tới rễ cây cả." Thạch Hạo đáp lại, con mắt không hề di chuyển khỏi đám đất kia.
Đây tuyệt đối là một vận may kinh thiên, nhiều Vạn Vận thổ như vầy thì có thể tạo nên rất nhiều việc nghịch thiên!
Nghe đâu, Vạn Vận thổ có thể nuôi dưỡng tất cả, thậm chí có Tiên chủ chí cao khi chiến tử được chôn ở trong loại đất này thì có thể được bảo vệ bất hủ vĩnh viện, dù cho vô tận năm tháng trôi qua vẫn có thể lần nữa thức tỉnh lại.
Thứ này nghịch thiên tới cỡ nào chứ?
Phạm vi một trượng này thì có thể chôn tới mấy sinh linh, lúc này trái tim của Thạch Hạo đập thình thịch đồng thời dùng Thiên nhãn võ đạo của mình quan sát thật kỹ Vạn Vật thổ trước mắt này.
Bởi vì, rất có thể bên dưới sẽ có sinh linh nào đó đang ngủ say cũng nên!
Nhưng mà, hắn không cách nào quan sát được, sương mù hỗn độn trôi tới, tiên khí lưu chuyển khiến bên trong càng thên thần thánh hơn.
"Đạo hữu có tâm như vậy là tốt rồi." Âm thanh kia lại vang lên.
"Chíu!"
Một tiếng vang từ bên trong vùng thổ kia lao lên, đó là một cây thực vật toàn thân trắng như tuyết đi kèm là tiên vụ, từng làn mưa ánh sáng chiếu khắp trông có vẻ siêu phàm thoát tục.
Bạch Quy Đà Tiên!
Nó đã xuất hiện, nó ở ngay bên dưới vùng đất này.
Bên trong Vạn Vận thổ này chứa thứ gì, hay chỉ có mỗi một cây dược và không hề chôn thứ khác nữa? Ánh mắt của Thạch Hạo sâu thẳm, hắn rất muốn chạy tới để thăm dò thứ này.
Nhưng, hắn không hề làm bậy, Bạch Quy dám xuất hiện ở khoảng cách gần hắn như vầy thì tuyệt đối sẽ không sợ bất kỳ chuyện nguy hiểm nào xảy ra.
"Ngươi tìm ta cũng chỉ muốn nói những lời này hay sao?" Thạch Hạo hỏi.
Hào quang lóe lên, ánh bạc chiếu sáng, một người đẹp khác cũng từ vùng đất đó chui lên rồi đạp lên trên mai Bạch Quy kia, áo trắng phần phật tựa như bay múa, người này tò mò nhìn Thạch Hạo.
Nhưng dù là Quy hay là Mỹ nhân thì đều trắng như ngọc như tuyết, nếu như thân thể không phải rất nhỏ thì chắc chắn sẽ làm người khác lầm tưởng rằng đó là một vị tiên tử đang đạp lên trên một con rùa, mà thực đó đó chỉ là... một cây dược!