Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Một cây dược, thế nhưng lại được xưng là đại nhân, ấy vậy lại còn muốn nói chuyện với hắn, việc này khiến Thạch Hạo vô cùng kinh ngạc!
"Nó ở nơi nào, muốn nói gì với ta?" Thạch Hạo chất vấn.
Ánh đen lấp lóe bên dưới ngọn núi đổ, "người truyền lời" này rất siêu phàm, đây là một cây thần dược tuyệt thế tựa như được chế tạo từ hắc kim, chín chiếc lá dài tựa như là những cọng linh vũ Phượng hoàng vậy.
"Đại nhân nhà ta đang ở suối tiên, muốn mời ngươi qua đó gặp mặt nói chuyện." Thần dược truyền âm, đương nhiên cũng không hề giống tu sĩ mà nó chỉ là tạo ra một gợn sóng kỳ dị đủ khiến người đối diện hiểu được ý nghĩa mà thôi.
Thạch Hạo nhìn chằm chằm nó rồi bỗng nhớ tới một ghi chép trên cốt thư nào đó, đây chính là thần dược Hắc Hâm, lá cây của nó tựa như là linh vũ của Phượng hoàng, toàn thân thì cứ y chang như hắc kim vậy.
Thứ này có thể sánh vai cùng với Độ Kiếp thần liên, cả hai đều là thần vật hi hữu khiến các giáo thèm thuồng, thế nhưng nay chỉ làm "tiểu đệ" tới đây truyền tin.
Ánh mắt của Thạch Hạo sâu thẳm, trong lòng cân nhắc, nếu như có thể sở hữu được khu dược viên này thì sẽ có bao nhiêu chỗ tốt đây, chỉ cần vứt bừa một cây này ra ngoài thì chắc chắn ngoại giới sẽ bị xới tung lên!
"Ngươi... đang nghĩ gì thế hả?" Hắc Hâm thần dược rùng mình một cái, thân là linh căn trong thiên địa cho nên nó vô cùng nhạy cảm, đột nhiên cảm thấy lành lạnh toàn thân.
"Không có gì, đại nhân nhà ngươi cách đây xa quá, có thể mời nó tới đây được không." Thạch Hạo nói, hắn cảm thấy "Bạch Quy Đà Tiên" này chủ động tìm hắn thì cũng chưa chắc đã là vận may.
Trường Sinh dược rất khó bắt giữ, thứ này có thể tiến vào hư không nhật nguyệt, thế nhưng chiến lực của bản thân cũng không hề mạnh, chỉ có chạy trốn là nhất.
"Đừng nói là đẩy ta vào trong tuyệt địa nào đó nhen?" Thạch Hạo lầm bẩm, cũng không hề hưng phấn khi nghe được tin tức của vận may lớn này.
"Đại nhân nhà ta vô tình bị cảm lạnh, không thích hợp để ra ngoài." Hắc Hâm thần dược viện cớ.
Thạch Hạo liếc xéo nó, một cây dược mà cũng cảm lạnh? Lừa kẻ ngu à!
Hắc Hâm thần dược cũng cảm thấy mình nói hơi lố cho nên kho khan một tiếng, nói: "Khụ... Là như thế này, chúng ta đều là thảo dược cho nên trong lòng tự nhiên sẽ sinh ra vẻ e ngại với người từ ngoại giới đi vào, sợ sẽ bị bắt đi. Cho nên mới phải phòng bị như vầy, không dám rời quá xa nơi cư trú của mình."
"Chuyện gì xảy ra thế?" Sau khi Đả Thần Thạch nuốt hết bốn cục Hoàng Huyết thạch thì cái bụng đã căng tròn xoe, lúc này nó lăn tròn xuất hiện ở ngay lối ra của Hoàng sào.
"Chúng ta có thể đi vào không?" Thạch Hạo hỏi, trong lòng hắn rất ngứa ngáy, một cây Trường Sinh dược sờ sờ ngay trước mắt mời hắn tới nói chuyện, thật sự là không muốn bỏ qua cơ hội này.
"Có chút khó khăn, hòn đảo này quá thần bí. Có bố trí đại trận Tiên đạo thật sự, bằng vào ta thì không thể đi vào nơi sâu nhất được, dù là tàn trận cũng có thể g**t ch*t Thiên Thần." Đả Thần Thạch than thở, rất hiếm khi thấy nó khiêm tốn như thế này.
Thạch Hạo nghe thấy thế thì trầm mặc trong giây lát sau đó là thở dài, sống sót là quan trọng nhất, thiên tài địa bảo tuy có được thế nhưng cũng phải dùng mạng để nắm lấy.