Dịch: Ngân
Biên: ronkute
(*): Tổ Phượng Hoàng.
Một chiếc tổ Chân Hoàng lại được xây ở trong dược viên cổ!
Đừng nói là bọn họ, dù là mấy người mạnh nhất ba ngàn châu kia khi tới nơi cũng ngỡ ngàng.
"Rất khó phá giải, nhìn thì rất gần thế nhưng cũng phải tới mấy dặm và muốn đi vào thì theo ta nghĩ chắc chắn sẽ cửu tử nhất sinh." Đả Thần Thạch bình tĩnh nói, chẳng hề kích động gì cả.
Nó biết rõ, dược viên này vô cùng kinh khủng, mặc dù những bố trí năm xưa gần như đã bị hủy toàn bộ thế nhưng cũng không phải là người bình thường dễ dàng đặt chân lên được.
Thạch Hạo không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm phía trước.
Ở ngoài mấy dặm, dược thảo liên miên, hào quang ngập trời, hơi nước lượn lờ, nơi đó có một ngọn núi cụt ngủn, không cao lắm tầm mấy trăm tượng, cả ngọn núi đều bằng đá và có màu nâu đen.
Ở trên đỉnh cao nhất có một chiếc cổ sào được bện từ Hoàng Vũ mộc, đây cũng không phải là cây cỏ dại mà những con chim Tước tầm thường dùng để làm tổ mà là một loại linh mộc hiếm thấy và đã tuyệt chủng trong thiên địa này.
Loại cây này tỏa ra hào quang năm màu tựa như là một vài lông Phượng đang lấp lóe, thời gian trôi qua, năm tháng có thể tiêu diệt được tất cả cho nên loại cỏ này cũng không thể tránh khỏi việc lu mờ, thế nhưng nó lại không hề hủ mục.
Chỉ riêng điểm này cũng có thể chứng minh toàn bộ vấn đề.
Ở bên cạnh cổ sào có rất nhiều linh thảo, còn có cả thánh dược sinh trưởng ngay trên tiên sào, hào quang buông xõa tựa như là thác nước.
Thạch Hạo không thể không thán, quả nhiên Tiên cổ chẳng hề tầm thường chút nào, linh khí quá nồng đậm, đặc biệt là trong khu Tiên dược viên này chẳng hề thiếu thứ gì.
Nếu như so sánh thì hạ giới quá cằn cỗi, hắn từng đi qua tổ Côn Bằng và bên trong cũng mọc đầy dược thảo thế nhưng tất cả cũng chỉ là linh dược, lúc đó hắn đã rất khiếp sợ, nếu như nơi đó chỉ cần có một nửa tinh hoa thiên địa như nơi này thì phỏng chừng tất cả linh dược nơi đó sẽ tiến hóa thành thánh dược cả.
Cao thủ ở thượng giới như mây, đây cũng không phải là không có lý do, đều do hoàn cảnh tạo nên cả.
"Ồ, còn có một cây thần dược kìa!" Thạch Hạo kinh hãi, hắn nhìn thấy một tia lưu quang trong một khe hở bên trong tổ lóe lên rồi biến mất ngay tức khắc.
Trường Sinh dược, cổ thụ Thiên Thần, thần dược... bên trong khu dược viên này có quá nhiều thứ tốt, thậm chí Thạch Hạo còn hoài nghi rằng không chỉ có một cây Trường Sinh dược, có thể có tới vài cây cũng nên.
"Tranh thủ... tóm lấy một cây!" Thạch Hạo quay đầu lại rồi nhìn về phía Đả Thần Thạch, lúc này thấy tên khốn này chảy đầy mồ hôi.
Hắn dụi dụi con mắt của mình, chắc chắn bản thân không hề nhìn lầm, trên đầu của Đả Thần Thạch nhỏ xuống những giọt mồ hôi tí tách, sau đó hắn dùng tay quẹt một cái, những giọt mồ hôi này đều là thạch nhũ với hương thơm nức mũi, đây là một loại bảo dịch hi hữu.
"Ồ, mày có thể tiết ra sữa nữa à, sau này nhớ tiết cho tao mười bình hồ lô đấy nhen!" Thạch Hạo lớn tiếng nói.
"Chớ chọc ta!" Đả Thần Thạch nghiến răng nghiến lợi, nó nhìn chằm chằm con đường phía trước và ra sức suy diễn, thế nhưng rất nhanh sau đó bị chặn đứng, cả thân đá đều "chảy mồ hôi" ròng ròng!
Pháp trận của nơi này tuy rằng không còn ra hình thù gì thế nhưng vẫn rất kinh khủng, Đả Thần Thạch chỉ mới suy diễn một lát thì liền cảm thấy bừa bộn, tâm lực hao tổn vô cùng nghiêm trọng.
"Trận pháp này trăm không còn một, nói tóm lại là đã bị hủy hoàn toàn rồi." Đả Thần Thạch nói.
"Vậy chẳng phải là rất tốt hay sao, chúng ta có thể tiến vào một cách dễ dàng nhanh chóng rồi." Thạch Hạo mừng rỡ nói.
"Tàn trận, tuy rằng gần như đã hủy sạch thế nhưng ngươi cũng đừng quên rằng, đây là địa phương nào và do ai bố trí, trận pháp này đã vượt qua tất cả những cổ trận mà hai ta đã gặp qua trước đây." Đả Thần Thạch than thở nói.