Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Quay lại cho ta!" Hắc Ám Thần tử hét lớn triệu hoán lại chiếc đỉnh nhỏ kia, cơ thể hắn không ngừng gắn kết lại với nhau, đây chính là bộ xương cốt thần bí còn sót lại từ niên đại Thái sơ, bất hủ bất diệt.
Chiếc đỉnh kia yên tĩnh chẳng hề có chút động tĩnh nào, cơ bản chẳng có chút phản ứng.
"Ha ha..." Thạch Hạo cười lớn, tay nâng chiếc đỉnh nhỏ màu đen còn gương mặt thì lộ vẻ trào phúng, tuy đối phương là chủ nhân của món binh khí này thế nhưng cũng khó lòng mà hiệu lệnh được.
Trên thực tế, hắn cũng rất khó có thể áp chế được mà chỉ có thể nâng trong tay mà thôi.
Chiếc đỉnh này rất nặng, trông chỉ to bằng nắm tay thế nhưng khi đặt vào lòng bàn tay thì lại nặng trịch, đây cũng không phải là tác dụng của cốt văn mà chỉ riêng trọng lượng đơn thuần của bản thân nó đã đạt tới mười mấy vạn cân rồi.
"Ai cũng nói tiên kim hắc ám rất nặng, quả thật là không sai mà." Thạch Hạo tự nhủ, đây chính là một thu hoạch cực kỳ to lớn, chiếc đỉnh to bằng nắm tay này được chế tại từ vô thượng tiên kim.
Dù cho hiện tại nó có hư hao đi nữa thì chỉ cần dựa vào chất liệu của bản thân cũng đã đủ khiến cho các đại giáo ở ba ngàn châu thượng giới này phải đỏ cả mắt, có thể vì nó mà sẽ khai chiến.
Con ngươi của Hắc Ám Thần tử co rút lại, không ngờ đối phương lại bình tĩnh đánh giá chiếc đỉnh nhỏ như vậy, cứ như đã quên đi sự có mặt của hắn, đây đúng là một nỗi nhục vô cùng lớn.
Thân thể của hắn phát sáng, các môn bảo thuật đồng thời xuất hiện, từng làn khí lành lưu chuyển, tất cả tụ tập lại một nơi trông vô cùng đáng sợ.
Bỗng nhiên, chiếc đỉnh nhỏ vang lên ong ong như muốn bay lại chỗ Hắc Ám Thần tử, tựa như có một tia liên hệ nào đó với hắn vậy.
Thạch Hạo lần nữa cười lớn, nói: "Chiếc đỉnh này chỉ có thừa nhận bộ thân thể kia, chứ đối với cái gọi là nguyên thần kia thì lại vô cùng xem thường, ngươi không thấy dị khi khống chế nó hả?"
Mỉa mai một cách trắng trợn, khiến người khác phải bối rối.
"Đã như thế thì ta sẽ thay ngươi nhận lấy vậy, ngươi không xứng để dùng nó." Thạch Hạo nói chuyện chẳng hề nể nang gì cả, trên gương mặt là nụ cười vô cùng tươi rói.
"Thái sơ, năm tháng xa xưa, thần thông hiện!"
Hắc Ám Thần tử bình tĩnh nói, hắn đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh vốn có, mi tâm phát sáng, một dấu ấn kỳ dị xuất hiện rồi phóng ra ánh sáng vô cùng chói mắt.
"Có gì thì cứ triển khai hết đi, chứ không lại hối hận cũng chẳng kịp đâu." Thạch Hạo không thèm để ý.
Đột nhiên hắn hơi nhướng mày, nói: "Chạy đi đâu." Thạch Hạo biến mất ngay tại chỗ rồi xông thẳng về trước, vung ra một chiêu kiếm cắt đứt hư không rồi sau đó tiến vào trong.
Bên trong vết rách hư không, tiếng leng keng điếc tai, phù văn cuồn cuộn cứ như là sông dài đang tuôn chảy.
Thạch Hạo đang đại chiến với vương giả của Thiên quốc, khoảng cách gần như vậy nên thần giác của hắn vô cùng nhạy cảm, hắn luôn luôn ngó chừng tên quái thai cổ đại này.
"Chạy? Ngươi sai rồi, ta chỉ là không quen đứng dưới ánh mặt trời chói chang mà thôi, chắc chắn sẽ có thời gian chơi đùa với ngươi đó." Vương giả cổ đại của Thien quốc nói, âm thanh tựa như là sài lang vô cùng đáng sợ và chói tai.
"Chém!"
Một chùm sáng kỳ lạ bay tới, ánh sáng phát ra từ mi tâm của Hắc Ám Thần tử chợt hóa thành một thế giới mơ hồ.
Trong lòng Thạch Hạo chấn động, ở trong tiểu thế giới kia, đâu đâu cũng có mộ cổ đầy quạnh hiu và tang tóc, vô cùng hoang lương.
"Táng Thiên, táng Địa, táng Nhân!" Hắc Ám Thần tử hét lớn.
Sáu chữ vừa ra lập tức khiến thiên địa rung lên bần bật, phảng phất đụng phải luật trời nào đó khiến hư không sinh ra những tia điện kèm theo tiếng nổ ầm ầm.