Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Kiếm khí tung hoành, ánh lạnh lấp lóe!
Thạch Hạo vung kiếm cắt đứt đầu lâu Hắc Ám Thần tử, nửa thân trên không đầu kia bay ngang ra xa, máu đen rơi xuống.
Vẻ bá đạo này tới mức nào chứ, mạnh như Hắc Ám Thần từ mà cũng bị chém bay đầu thì làm sao không khiến người ta sợ hãi kia chứ, tất cả mọi người đều câm như hến, không dám thở mạnh.
"Xoạt xoạt xoạt... "
Cầu vồng như thác nước, chiến đấu vẫn chưa kết thúc, thân thể của Hắc Ám Thần tử vô cùng kỳ lạ, mặc dù đã bị chém đứt nhưng vẫn phát sáng, tỏa ra các loại phù văn.
Keeng keeng keeng...
Trong trời đất vang lên tiếng kim loại đầy điếc tai, bảo thuật liên miên bay lượn, thần quang đầy trời bắn nhanh, tất cả đều bùng phát từ thân thể của Hắc Ám Thần tử đánh lên tiên kiếm Đại la.
Thạch Hạo vẫn bình tĩnh, hắn tìm kiếm điểm yếu trên người của Hắc Ám Thần tử, sau đó cầm kiếm lao tới, dưới mấy kiếm vèo vèo thì máu đen lại bắn lên lần nữa.
Ai cũng phải thừa nhận rằng thể xác mà Hắc Ám Thần từ nắm giữ vô cùng kinh thế, có nhiều chỗ còn đáng sợ hơn kim thân vạn trượng, không những bất diệt mà còn dâng lên sức mạnh tà dị.
Tiếng nổ inh tai!
Một dòng sông máu xuất hiện, thoát ra từ vị trí trái tim của Hắc Ám Thần tử, tiếp đó nhanh chóng hóa thành màu đỏ đậm rồi chuyển sang màu đen, dòng sông máu này nhấn chìm đất trời đồng thời phủ xuống chỗ Thạch Hạo.
"Ầm!"
Thạch Hạo giơ tay, bảo thuật Lôi Đế bùng phát, hồ quang điện như biển làm tất cả dòng máu đen nổ tung hóa thành mưa máu.
Đồng thời hắn vung kiếm thai lên, chém ngang bổ dọc tựa như những vệt cầu vồng bắn nhanh, xán lạn như ngân hà.
"Phụt!"
Thân thể Hắc Ám Thần tử đã tàn phế nay lại bị cắt đứt lần nữa, đồng thời trong phút chốc Thạch Hạo xuất kiếm nhanh như chớp, làm cho thân thể không ngững vỡ vụn, cắt thành một đống.
"Vù!"
Một ngọn núi màu bạc ép sụp hư không.
Ngọn núi kia dĩ nhiên là do một ký hiệu biến thành đang từ cuối chân trời lao đến, thân thể Cổ Thánh tử đầy thần bí mơ hồ ngồi xếp bằng ở nơi đó, hắn không ngừng tụng kinh, những cốt văn chính là bắt nguồn từ đó.
"Keeng!"
Thạch Hạo chấn động thân kiếm đánh vào ngọn núi màu bạc do phù văn tạo thành kia, đập nó bay ngược lại.
Nhưng mà trong hư không càng xảy ra chuyện đáng sợ hơn, một loạt núi lớn bay tới, có ngọn màu vàng, có ngọn khí tím bay lên, có ngọn thì ánh đen ngập trời... tất cả đều có khí tức bàng bạc, như biển sao ép xuống!
Đây là một trăm lẻ tám phù văn nối liền nhau hóa thành núi lớn, nếu đứng trên không trung nhìn xuống thì có thể nhìn thấy tựa như đang có một vòng tay hủy diệt tất cả.
Cổ Thánh tử tụng kinh, hắn cũng không tiến đến mà chỉ dựa vào kinh văn hòng ngăn cản Thạch Hạo, không để cho hắn giết Hắc Ám Thần tử.
"Đó là... Cửu thiên Thập Địa kinh, nghe nói ẩn chứa thần điển vô thượng bên trong!"
Mọi người chấn động, bản cổ kinh này không có thứ gì có thể sánh được, từ cái tên liền có thể thấy được, vang dội từ xưa đến nay.
Đây chỉ mới là kinh văn mở đầu, Cổ Thánh tử ngâm tụng hơn một trăm chữ thế nhưng đã tỏa ra uy thế vô cùng mạnh bạo, khiến tâm hồn người đều đang xao động và run rẩy.
Ánh mắt Thạch Hạo lạnh lẽo, nắm tiên kiếm Đại la trong tay chẳng chút hoảng sợ, hắn đứng đó chém ra kiếm khí tuyệt thế, một chiêu một kiếm đánh tan toàn bộ ký hiệu từ kinh văn phát ra, nổ tung trong hư không.
"Cổ Thánh tử quá mạnh, chân thân còn chưa đến mà đã có thủ đoạn nghịch thiên như thế." Có người than thở, không biết chân thân hắn có đến quyết chiến cùng Hoang hay không.