Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Kiếm thai hắc ám do cánh tay phải của hắn hóa thành chém tới, sắc bén và mạnh mẽ, ánh đen tỏa ra ngập trời.
Thạch Hạo lướt ngang, cặp cánh Côn Bằng sau lưng bùng phát tựa như đám mây bao la bát ngát che phủ bầu trời, hai khí âm dương chuyển động va mạnh vào nhau, b*n r* từng tia sương mù hỗn độn!
"Ầm!"
Đòn đánh này làm cho hư không nổ tung, khi kiếm thai màu đen va chạm cùng cánh Côn Bằng thì tia lửa văng khắp nơi.
"Keeng!"
Kiếm khí cuồn cuộn, tiếng vang chói tai.
Nhưng mà, những kim vũ* ở phía Thạch Hạo cũng đầy trời hóa giải tất cả.
(*): Vũ - Lông chim.
Tuy thế, sau một khắc thì phiền phức xuất hiện, cả người Hắc Ám Thần tử phát sáng, các loại bảo thuật tỏa ra quét thẳng tới trước.
Bởi vì sức lực mà Thạch Hạo vận dụng vừa nãy quá to lớn, cánh Côn bằng tựa như đám mây đen vàng chói che kín cả bầu trời, tất cả công kích đều bắn mạnh lên toàn bộ cơ thể của đối phương.
Việc này tựa như là chọc vào tổ ong, làm cho bản năng thân thể của kẻ này phóng thích thêm một bước, bảo thuật liên tục được kích phát và nối liền với nhau tạo nên một cuộc bùng phát toàn diện, cảnh tượng vô cùng rợn người.
Rất rõ ràng, Thạch Hạo là cố ý, hắn đang thăm dò thân thể của Hắc Ám Thần tử, hắn không tin tất cả các nơi trên thân thể này đều có phong ấn phù văn đáng sợ, chắc chắn sẽ có điểm yếu nào đó.
Nếu không, chỉ thuần túy là công kích thì hắn còn có thủ đoạn mà bản thân chưa hề sử dụng tới!"
Mây đen cuồn cuộn, bảo thuật đan dệt, lại thêm tiếng tụng kinh vang lên, bắt nguồn từ thân thể Hắc Ám Thần tử, điều này rất kinh khủng.
Xoạt!
Thạch Hạo lướt ngang, tiếp tục khống chế bảo thuật, sấm chớp liên miên được phóng xuất toàn bộ nhấn chìm lấy Hắc Ám Thần tử, càng k*ch th*ch thêm khiến cho thân thể hắn càng thêm óng ánh, phảng phất như bốc cháy.
Không thể không nói Thạch Hạo rất tự tin, trong hoàn cảnh này mà vẫn tỏ vẻ thèm khát, việc hắn nghĩ tới cũng không phải là làm cách nào để giết địch thủ một cách nhanh nhất mà là muốn tìm hiểu toàn bộ về kẻ này.
Một bộ thi thể có độ tuổi ở những năm đầu niên đại này, thậm chí rất có thể bắt nguồn từ kỷ nguyên trước khiến cho hắn thấy hứng thú.
Thạch Hạo không thể không thán phục, thân thể đối phương thật đáng sợ, chỉ cần phản ứng của bản năng thôi mà đã có thể tiêu diệt cả đám thiên tài, bảo thuật tự phóng thích, kiên cố vững vàng, bẩm sinh đã ở thế bất bại.
Rất nhiều người đều thấy được, dù Hắc Ám Thần tử đứng một chỗ không hề ra tay, tùy ý cho những người quan chiến vây công thì cũng khó mà bắt được hắn, ngược lại sẽ bị thân thể kia g**t ch*t.
"Ồ, có một chỗ chưa hề phát sáng, không có bảo thuật và phù văn bay ra, lẽ nào đó là điểm yếu?" Thạch Hạo nói.
Đây là thành quả khi hắn công kích toàn diện và đã nhìn ra được thân thể Hắc Ám Thần tử có một số khu vực lờ mờ, không có bất kỳ phản ứng nào, hắn đoán đó có thể là điểm yếu.
Nghĩ tới đây, Thạch Hạo dừng lại, sau đó điều khiển sức mạnh toàn thân, bắt đầu phát động công kích mãnh liệt, keeng, hắn tựa như mặc thêm một tầng áo giáp màu vàng.
Ngoài cơ thể hắn, vô số lông chim màu vàng lơ lửng giữa không trung, rực rỡ tựa như bảo tàng xuất thế, chấn động Kim Linh giới.
Đây là diễn biến của bảo thuật Côn Bằng, là biểu hiện của sự mạnh mẽ, tất cả lông chim đều trở thành thần kiếm, số lượng có thể đại tới mười vạn cọng lông vũ treo lơ lửng quanh người Thạch Hạo.
"Giết!"
Thạch Hạo hét lớn, tia tiên khí bên ngoài cơ thể cũng bắt đầu chuyển động dữ dội lên, hắn ra tay một cách điên cuồng.
Mười vạn lông thần màu vàng đúng lúc này chợt phóng to, mỗi cộng đứng sừng sững trong hư không tựa như nối liền giữa trời với đất!
Mỗi một thanh vũ kiếm đều khổng lồ như vậy, tất cả đồng loạt chém về phía trước, đây đã không còn là chém nữa mà là đập!
Đồng thời pháp tắc trên đó cũng đan xen vào nhau bao phủ cả đất trời, các pháp tắc từ kiếm xây dựng hình thành nên một chiếc lò.
Kiếm lô*!
(*): Lô - Lò, bếp.
Mười vạn thanh kiếm khổng lồ, ánh kiếm hóa thành trật tự, xây thành bếp lò, cảnh tượng kỳ lạ và đồ sộ, nhốt Hắc Ám Thần tử vào trong.