Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo hóa thành một vệt cầu vồng, cánh Côn Bằng xé trời, tốc độ chóng mặt, chớp mắt đã lao xuống nơi xa trong dãy núi!
Ầm!
Trên đôi cánh chim to lớn của hắn có vô tận tia chớp bao quanh, lúc này đã bùng phát hoàn toàn và đánh tới trước, đây chính là sức mạnh vô tận của sấm sét.
"Ai?" Truyền nhân mạnh nhất đời này của Thần miếu quay đầu lại, lập tức hít một hơi lạnh, hắn tuy cũng có cánh lôi đình nhưng khi nhìn thấy biển sấm chớp kia cũng phải biến sắc.
Quá mạnh mẽ, tia chớp hai màu đen trắng bay tới và quấn chặt lấy nhau, tia điện cuồn cuộn tựa như một dải ngân hà rơi xuống bao phủ nơi này.
"Phá!"
Hắn quát to một tiếng, là dòng dõi kiệt xuất nhất của Thần miếu, tu luyện kinh văn vô thượng, tất nhiên có phương pháp hóa giải.
Trong hư không, vô tận khí kim loại hiện lên nối liền Kim Linh giới, dẫn dắt lôi đình đầy trời hướng về một bên, và cũng muốn biến hóa để bản thân sử dụng hòng phản kích giết lại địch thủ.
Không thể không nói, Cổ Mông là một kỳ tài ngút trời, vô cùng mạnh mẽ, nếu không sao có thể ngạo thị ba ngàn châu thượng giới, sánh ngang truyền nhân Tiên điện Đế Trùng.
"Ầm ầm ầm... "
Tia chớp khuấy động, đã bị bảo thuật kim loại kia dẫn dắt nên xung kích về một phía, bắt đầu ngưng tụ phù văn, chuẩn bị được hắn sử dụng.
Xoẹt!
Đột nhiên, một tia hồ quang điện nổ tung trong biển sấm sét, tất cả lôi đình bị dẫn dắt ra ngoài nọ đồng thời bùng phát làm cho vùng hư không đó hóa thành hàng ngàn hàng vạn khe nứt lớn.
Lông tóc Cổ Mông dựng đứng, hắn tất nhiên biết là ai đến, cách xa như vậy nhưng lại có thủ đoạn như thế khiến hắn giật cả mình.
Ầm!
Một tiếng vang thật lớn, sấm chớp bao phủ trời cao, uy lực mạnh mẽ khiến người ta không thể tin được.
Cổ Mông bay lui, không dám chạm trán, hắn cảm giác được sức mạnh kia vô cùng bàng bạc, sắc mặt cực kỳ khó coi nhanh chóng tránh ra ngoài.
Là Thánh tử đời này của Thần miếu, được xem như một thanh niên mạnh mẽ nhất thượng giới đời này, vậy mà hắn phải tránh lui, trong thế giới của hắn rất khó tưởng tượng, hầu như không có cảnh tượng như vậy.
Thế nhưng đối mặt Hoang, hắn chỉ có thể làm như vậy, đây là lựa chọn tốt nhất!
Dù vậy thì hắn gần như vẫn bị bắn trúng, dùng tốc độ lướt ra xa vô tận đứng trong hư không, toàn bộ mái tóc mang theo hồ quang điện với tiếng vang lốp bốp, đây là dư âm gây nên.
Tuyết Hoàng đã dừng lại và lộ vẻ kinh sợ, vốn nàng đã kiệt sức do thương thế quá nặng nhưng khi quay đầu lại thì thấy được cảnh tượng như thế.
Lúc này, Thạch Hạo đã đến, trong chớp mắt khi sấm chớp tản ra thì thân thể xuất hiện, hắn hạ xuống ngọn núi và lạnh lùng nhìn truyền nhân mạnh nhất Thần miếu.
Cổ Mông trong lòng giật mình, cố lấy bình tĩnh nhìn chằm chằm Thạch Hạo nói: "Hoang, chỉ mình ngươi mà cũng muốn khiêu chiến với mấy vị Vương cổ đại sao?"
Thạch Hạo không nói gì, tóc đen rối tung, cặp mắt thăm thẳm nhìn hắn rồi lại nhìn chung quanh, chiến khí mạnh mẽ trong cơ thể tràn ra khiến hư không nổ vang.
Hắn đang cảm ứng xung quanh có bố trí trận pháp hay không, lát sau mới nói: "Vương cổ đại, ta đã giết một tên!"
Kiểu nói này, tự tin và bá đạo, không mảy may sợ hãi, hắn chỉ lạnh lùng nhìn Cổ Mông, giơ chưởng lên, phát ra hào quang óng ánh rọi sáng bầu trời.