Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Loan giới, nghe đồn từng xuất hiện Trường Sinh dược.
Bên trong một vùng tịnh thổ hoa thơm cỏ lạ, chim hót véo von, sương mù lượn lờ, tinh khí đất trời nồng đậm, các loại chim thần dị thú trú ngụ.
"A a a... "
Tiếng thét chói tai phá vỡ yên lặng, Nguyệt Thiền ngâm mình trong ôn tuyền, không ngừng cọ rửa th*n th* tr*ng n*n, thế nhưng vẫn không nhịn được nắm chặt nắm đấm, mái tóc vón cục dán vào gò má trắng loáng, hơi nước bốc lên, nàng gần như phát điên.
Trạng thái này hoàn toàn khác dáng vẻ đoan trang thánh khiết hàng ngày, giờ khắc này nàng tựa như phát điên, nghĩ lại những chuyện đã xảy ra thì nàng không cách nào nhịn được mà chỉ muốn giết người.
Trạch giới, đâu đâu cũng là ao hồ cùng đầm nước, hơi nước tràn ngập, đất trời vô cùng mông lung.
Chủm chủm, Thanh Y nhảy vào một hồ lớn trong xanh rồi ngoi lên khỏi mặt, sau đó cũng la hét, th*n th* tr*ng n*n tuyệt mỹ phát sáng và lần nữa lặn sâu xuống đáy hồ.
Hàn giới, trên núi tuyết lạnh lẽo.
Thạch Hạo cũng đang kêu gào khiến cho núi tuyết cũng muốn chấn động, gần như thành tuyết lỡ.
"Ê, tên thanh niên kia, la hét gì đó hả?" Thỏ nhỏ mắng, nàng rất bất mãn vì không lâu trước chính tên này đã lên trán nàng và còn nói là đồ con nít.
"Trước mặt ngươi giờ là một người đàn ông thật sự, đừng làm phiền ta ngộ đạo!" Thạch Hạo nói, hắn đang ngồi xếp bằng trên núi tuyết, người ở trần, hơi ấm bốc lên làm một phần băng tuyết chợt tan chảy.
"Ngộ đạo mốc xì, xem biểu tình của ngươi kìa, lúc thì cười khúc khích, lúc thì mặt tối sầm, lúc lại có dáng vẻ phơi phới, vừa nhìn là biết không tốt lành gì!" Thỏ nhỏ khinh bỉ.
"Tìm cho ra tiên bảo Thái Âm của ngươi đi, ta muốn bế quan!" Thạch Hạo đen mặt lại nói.
"Đúng thế, chúng ta nên đi tìm tiên bảo thôi. Chắc ngươi cũng biết, đàn ông mỗi tháng đều có mấy ngày như vậy, tính tình quái lạ." Đả Thần Thạch nói.
"Chết đi!" Thỏ nhỏ giận dữ nện một đấm lên người Đả Thần Thạch, kết quả bàn tay dội lại, đau đến nỗi nước mắt suýt chảy ra.
"Được rồi, là ta nhớ nhầm, là ngươi mới đúng, mấy ngày nay tính tình thật khó chịu mà." Đả Thần Thạch áy náy nói.
"Ta giết ngươi!" Thỏ nhỏ oa oa kêu to đuổi theo, nói: "Ngươi và Thạch Hạo cùng một giuộc, đều không phải người tốt!"
Vùng núi tuyết, cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Thạch Hạo bắt đầu tĩnh tâm, tất cả kiều diễm, tất cả tạp niệm đều nhạt dần, hiện tại cần trị thương nên không thể mê muội đắm chìm trong cảnh tượng khiến huyết mạch căng phồng không lâu trước.
Đây là Tiên cổ, nhất định phải lấy tu hành làm mục đích chính, nếu không, rất có thể sẽ bị địch thủ g**t ch*t.
Tranh đấu ba ngàn châu, thiên tài tranh bá, đây mới là tình hình chân thực và tàn khốc nhất, một khi chưa rời khỏi đây thì lúc nào cũng sẽ phải đối mặt với nguy cơ tử vong.
Chỉ có thoát khỏi, chỉ có trở thành một trong mấy người mạnh mẽ nhất, hắn mới có tư cách ngạo thị tất cả, đến lúc đó, đừng nói phong hoa tuyết nguyệt, dù thành lập căn cơ rộng lớn ở Tiên cổ, tương lai đánh lại các giáo ba ngàn châu cũng không thành vấn đề.
Tuy nhiên đó là chuyện sau khi hóa giải nguyền rủa cho dân bản địa mới được.
Không cần suy nghĩ thêm, hắn bắt đầu trị thương.
"Phược Long tác* này thật chắc!" Thạch Hạo kinh ngạc, đây là bí bảo của Nguyệt Thiền dùng để trói hắn lại, cuối cùng tất nhiên là rơi vào tay hắn.
(*): Tác - dây thừng.
Nó được luyện chế và dung hợp lại từ gân của nhiều loại thú cổ, vô cùng đáng sợ, đủ khả năng trói chặc các sơ đại mạnh mẽ mà khó lòng thoát khỏi.