Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Chính là dãy núi này sao?" Thỏ nhỏ đứng trên một cây hoàng kim bách, phóng tầm mắt khắp dãy núi rộng lớn này.
"Chính là ở đây, dấu vết không có sai. Ồ, trong dãy núi có dấu vết chiến dấu, chúng ta đến đúng chỗ rồi!" Đả Thần Thạch vui vẻ.
Núi lớn nguy nga, từng ngọn vẫn bừng lên sức sống trong cái giá lạnh buốt này, hoa hải đường tím, tuyết đào trắng muốt, cây bách vàng, vô cùng xán lạn.
Một thỏ một đá nhanh chóng tiến lên, tới gần động phủ cổ xưa kia.
"Ái chà, kia là ai, Nguyệt Thiền hay Thanh Y, nàng... lại hoảng loạn chạy trốn như vậy, đã xảy ra chuyện gì?" Thỏ nhỏ kêu quái lạ.
"Chuẩn bị đón đánh!" Đả Thần Thạch nói nhỏ.
Nguyệt Thiền nhanh chóng mặc vào một cái váy trắng, che lại thân thể hoàn mỹ óng ánh như bạch ngọc, vóc người hoàn mỹ ẩn hiện dưới váy dài, đường cong đầy hấp dẫn.
Lúc này, nàng đã không còn tâm trạng chú ý đến dáng vẻ của bản thân, quả thật không thể nào tin chuyện vừa diễn ra lúc nãy được.
"Uhm, đây là... đáng giận!"
Đột nhiên, nàng lảo đảo suýt chút ngã nhào xuống đất, làn da lập tức trở nên hồng hào, đột nhiên xoay người nghiến răng nghiến lợi nhìn phía sau.
Nàng và Thanh Y là quan hệ chủ - thứ thân, trong khoảng cách nhất định thì tất cả nhận thức của hai người đều tương thông nhau, có thể hiểu rằng, chuyện xảy ra ở trên người này thì đều ảnh hưởng đến người kia.
Mãi đến tận sau khi thành thần, các nàng mới có thể phong ấn và ngăn cách với đối phương, đã không còn cảm giác chung một thân thể. Tuy nhiên, hôm nay sau khi bị trọng thương, linh hồn không ổn định, ngăn cách này đã mất hiệu lực, hiện giờ nàng có thể hiểu rõ toàn bộ cảm nhận của Thanh Y.
"A... " Nguyệt Thiền la hét, đối với nàng đây là một chuyện quá đáng sợ.
Nàng không cách nào đứng thẳng được thế nhưng vẫn gắng gượng cắn răng nuốt xuống, cánh tay như ngó sen phát sáng, trắng loáng như tuyết nhanh chóng vùng vẫy, kết xuất một pháp ấn mạnh nhất và chuẩn bị đánh về ngọn núi kia.
Mặc dù biết, khó có thể giết được đối phương nhưng vẫn khó có thể kìm nén được cơn giận trong người!
"Vèo!"
Tiếng xé gió truyền đến, Đả Thần Thạch hóa thành một vệt sáng, nó giành quyền chủ động, được xem là vật có thể đánh ngã thần linh nên tất nhiên sẽ rất kinh người!
"Keeng!"
Dù là đang bị trọng thương vô cùng nghiêm trọng nhưng Nguyệt Thiền vẫn rất nhạy cảm, nàng vội vàng đón đỡ, hai bên phù văn lóng lánh, âm thanh vang vọng.
"Băng phong!"
Thỏ nhỏ hét lên và cũng đánh tới, khí âm lãnh mãnh liệt ngập trời hóa thành một cơn triều cường màu đen ập đến trước.
Tiếng vang nhỏ truyền tới, Nguyệt Thiền xuất hiện trong một khối băng tựa như bị đông cứng lại.
Trọng thương dù gì cũng là trọng thương, dù là linh hồn hay thân thể Nguyệt Thiền đều bị thương rất nặng, sau khi gặp phục kích nên đã ăn thiệt thòi lớn.
Tiếng "răng rắc" vang lên, thần băng màu đen rạn nứt, nàng đã thoát ra, trong hoàn cảnh này vẫn có thể bỏ chạy thì thật sự đã không thẹn với tên tuổi tiên tử của nàng.