Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Nguyệt Thiền, ngươi lại... cắn ta, không biết dị gì cả!" Thạch Hạo hét to tan nát cả cõi lòng, phảng phất rất bi thảm, nói: "Cô gái lực sĩ, ta sẽ chống cự đến cùng, dù có cắn ta thì ta cũng không khuất phục!" Hắn kêu a á quái dị.
Nguyệt Thiền khiếp sợ, bởi vì Thanh Y đang tạm thời khống chế thân thể, và lại thân mật kề mặt cùng tên khốn nạn vô sỉ làm cho nàng tựa như con mèo bị giẫm phải đuôi, lông tơ dựng đứng.
"A a a... " Nguyệt Thiền rít gào, điên cuồng tranh đoạt quyền khống chế thân thể, nhưng cũng bởi thể mà bị công kích linh hồn, lập tức rơi vào thế yếu.
"Thanh Y, ta muốn diệt dấu ấn của ngươi, tất cả đều phải diệt!" Nguyệt Thiền tức giận, nàng thân là tiên tử, đừng nói tới việc quấn chặt với một người đàn ông, dù chỉ là da thịt chạm nhau cũng chưa từng, với một người có bệnh sạch sẽ như nàng, không cho phép ai được khinh nhờn, thì việc này còn khó chịu còn hơn cả việc giết nàng.
"Hứ!"
Tạm thời giành lại quyền chủ đạo, nàng rất muốn nhảy ngay vào trong nước biển để tẩy rửa sạch sẽ, nhưng dù cho có bao nhiêu nước đi nữa cũng khó có thể rửa sạch, việc này vẫn khiến nàng phát điên.
"Này, cô gái lực sĩ Nguyệt Thiền ơi, ngươi quá cộc cằn rồi đó nghe, sao có thể phun nước miếng tung tóe như thế hả?" Thạch Hạo kêu lên.
Nguyệt Thiền cảm thấy, nếu lúc nữa giành được phần thắng, dung hợp thành công thì quyết không thể giết tên khốn này, như vậy thì quá thoải mái rồi, nàng muốn dùng hình phạt tàn khốc nhất để trừng trị hắn.
Thạch Hạo nhe răng nhếch miệng, lần nữa chọc: "Nguyệt Thiền, thu hồi nước miếng của ngươi trên khóe miệng ta đi, bằng không ta không để ngươi yên đâu!"
Khóe mắt Nguyệt Thiền giật giật, gân xanh nổi lên, thực sự chịu không nổi hắn, sao có thể có người như vậy chứ?
Tên không biết xấu hổ, không có đạo đức, không có phong độ này quá đáng giận mà!
Băm thành tám mảnh, nhỏ nến, nung sắt đỏ đốt da, bằm thây ngàn dao... vào lúc này, suy nghĩ trong lòng Nguyệt Thiền đều là những hình phạt tàn khốc như vậy, ước mong có thể sử dụng tất cả trên người tên khốn này.
"Này, cô gái lực sĩ, không nên trầm mặc, ngươi cho rằng không nói lời nào là ta có thể bỏ qua sao, ngươi chiếm tiện nghi của ta, món nợ này cần thanh toán rõ ràng!"
"Ầm!"
Nguyệt Thiền tát mạnh một cái, muốn đánh hắn tan xác, miệng tên này quá hèn mọn, đạo làm người đã mất sạch!
Ngoài cơ thể nàng có một tầng ánh trăng xanh, phập phồng, nhưng lại làm cho ngọn lửa trong cơ thể Thạch Hạo phản ứng, đẩy lui trở lại.
Một đòn đánh xuống như vậy đã tạo cơ hội cho Thanh Y toàn lực ra tay.
Một tia tiên khí xuất hiện, lượn lờ quanh thân các nàng, da thịt óng ánh sáng rực hòa trộn cùng sương mù tiên đạo màu trắng, kinh diễm và thần bí.
"Kết thúc đi!"
Nguyệt Thiền quát khẽ, tạm thời mặc kệ, quên đi hết tất cả, liều mạng xóa bỏ dấu ấn của Thanh Y, muốn hòa tan nàng vào trong bản nguyên của bản thân.
"Đừng như vậy!" Thạch Hạo rên lên.