Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ui dza... "
Nguyệt Thiền kêu lên, tiếng kêu này thuần túy là vì tức giận, xưa nay nàng chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy, Thạch Hạo quá trơ trẽn, thứ âm thanh kia quá bỉ ổi.
Mặc dù cả hai không có gì thế nhưng da mặt hắn dày như tường thành, cố ý mở miệng như thế vẫn khiến nàng đỏ mặt tía tai, thật sự đã bị chọc tức tới mức sôi máu.
Từ trước tới giờ, Nguyệt Thiền đi lại trong thế gian đều được xem như tiên tử, bạch y tuyệt thế, chưa từng có người làm thế với nàng, mặc dù đệ tử kiệt xuất nhất của các giáo rất yêu mến nàng nhưng đều rất kính trọng.
"Ầm!"
Nàng tức điên người, tranh thủ chút thời gian khống chế lại thân thể, chân ngọc thon dài căng thẳng tắp, trong vẻ trắng loáng còn mang theo ánh sáng lộng lẫy linh động, đong đưa và quét bay Thạch Hạo.
"Ai chà, cô nàng lực sĩ ơi, đừng cộc cằn thế chứ!" Miệng Thạch Hạo rất độc, trúng một đòn nặng nề như thế cũng không hề đổi giọng, vẫn không ngừng gây chiến, chọc tức Nguyệt Thiền.
Bởi vì đối phương đang tiến hành đại chiến nguyên thần, là ở sức mạnh cấp độ linh hồn, một chút sướng vui đau buồn gì cũng đều sẽ ảnh hưởng đến sự phát huy của bản thân.
Nếu không thì Thanh Y cần gì phải đốt quần áo như thế chứ, nguyên nhân chính là vì kích động Nguyệt Thiền, hi vọng quấy nhiễu tâm tình làm cho nàng sợ sệt do đó tinh thần sẽ thất thủ.
"Cô nàng lực sĩ?" Đôi mày ngài của Nguyệt Thiền hơi nhíu lại, rất muốn đập hắn một trận, ước ao có thể đạp hắn nát như tương, lần đầu tiên lại có người dùng cách xưng hô này để nói nàng.
Ở trước mặt người đời, nàng là tiên tử thánh thiện, tập hợp trí tuệ của đất trời, đốt đuốc khắp ba ngàn châu cũng tuyệt đối sẽ không có người đánh giá như thế.
"Nè, lực sĩ, chúng ta kết bái nhen, vừa nhìn là biết tâm đầu ý hợp rồi, ta làm anh, đệ là lèm!" Khóe miệng Thạch Hạo rỉa máu nhưng lưng dựa từng "dụ dỗ" đầy nhiệt tình.
Thị khả nhẫn thục bất khả nhẫn, thẩm thẩm bất khả nhẫn, tả tả bất khả nhẫn.*
(*): Ý đại khái là: Không thể tha thứ, không thể nào nhịn nữa được!
Nguyệt Thiền thật sự bị chọc tức, căm giận Thạch Hạo đến mức không muốn g**t ch*t ngay lập tức mà muốn sau khi bắt được thì sẽ từ từ tra tấn, dằn vặt cho nhớ đời mới thôi.
Đương nhiên, nàng là người phi thường, mặc dù trong lòng ôm nỗi tức giận như thế nhưng vẫn có thể khắc chế, huống hồ lại trong tình cảnh chiến đấu sống chết này.
Nàng vọt tới lần nữa, cánh tay như ngó sen trắng nõn lộ ra, mỹ lệ óng ả, vẽ nên một vệt sáng bừng, đánh lại về phía hắn.
"Ầm!"
Nhưng một cánh tay khác của nàng vung lên, đồng dạng cũng chói mắt, đỡ lấy một đòn của chính mình, ngăn cản công kích về phía Thạch Hạo.
Rất hiển nhiên, đây là Thanh Y đang ra tay.
Có thể nào buông tha được cơ hội? Nàng hiểu rõ Nguyệt Thiền, dưới sự ảnh hưởng của tâm tình thì linh hồn quyết đoán xuất kích.
Thạch Hạo đang tạo ra cơ hội cho nàng, bản thân nàng cùng phối hợp rất ăn ý.
Bởi vì, các nàng vốn là một, không một ai có thể hiểu được vẻ kiêu ngạo tới cỡ nào của Nguyện Thiền hơn Thanh Y được, xưa nay đều không nhiễm chút bụi trần, có bệnh thích sạch sẽ tới đáng sợ, không thể cho phép bất kỳ sự khinh bạc nào.
Hiện nay, gặp được sự "thẳng thắn"d như vậy thì Nguyệt Thiền chắc chắn không thể không tức giận trong lòng.
Và đây chính là cơ hội của Thanh Y, nàng là thứ thân, vốn sinh ra đã thua kém hơn, nên dựa vào chuyện này để chiếm thế chủ động, muốn cân bằng một phần, đối kháng và trấn áp Nguyệt Thiền.
Thạch Hạo cũng đang thử hóa giải tình thế nguy hiểm của bản thân, hy vọng có thế phá mở được phong ấn.
"Xoạt!"
Phía trước, thân thể tuyệt diệu trắng như tuyết chợt phát sáng, đặc biệt là nơi mi tâm, hình thành ký hiệu thần bí, hai loại dấu ấn quấn chặt lấy nhau, diễn hóa thành hoa văn phức tạp ảo diệu, óng ánh kinh người.