Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ta chỉ đang nói sự thật thôi." Thạch Hạo dựa ngửa ra, bình tĩnh nói.
Tư thái lần này của hắn khiến Nguyệt Thiền nghi ngờ không thôi, tỉ mỉ kiểm tra lại thì không hề phát hiện ra bất kỳ sự khác thường nào trên người hắn, chắc chắn là hắn đang cố ý chọc tức nàng.
"Ha ha ha... " Nguyệt Thiền cười lớn, rất vang cũng rất lạnh, nói: "Suy tính một chút, ta đoán nàng cũng sắp đến rồi, cho nàng một bất ngờ nho nhỏ."
Nghe lời này, tinh quang trong mắt Thạch Hạo lóe lên, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng xác định được Thanh Y không có việc gì, hai người chưa từng dung hợp lại.
Nguyệt Thiền không chút hoang mang, lại lấy ra một pháp khí làm thành một sợi xích thần quấn vào trong thân thể Thạch Hạo.
Thứ đó gọi là Phược Long tác, được cho là ngay cả rồng cũng bị trói và không thể nào thoát khỏi, sợi dây này tiến vào bên trong cơ thể Thạch Hạo khiến hắn không thể làm loạn.
"Vốn là muốn dùng cho Thanh Y, giờ chỉ có thể dùng trên người ngươi trước vậy." Nguyệt Thiền lẩm bẩm.
Tỏa Hồn tháp, Phược Long tác đều là bí bảo nổi danh, siêu phàm và kinh người, giờ đều mang ra dùng, trói chặt hình và thần, đến đây thì Nguyệt Thiền hoàn toàn yên tâm, không tin hắn còn có thể tạo nên sóng gió gì.
"Đến lúc tiếp đón Thanh Y rồi."
Nguyên thần nàng phát sáng, nơi đó hào quang rạng rỡ, một người nhỏ từ mi tâm đi ra, giống nàng như đúc, trông rất sống động, mỹ lệ thoát tục.
"Ngươi muốn đoạt xác à, muốn thử cảm giác làm đàn ông là như thế nào ư?" Thạch Hạo chế nhạo.
"Gắng phát huy giá trị tàn dư của ngươi đi, phát sáng tỏa nhiệt đến khi hết sạch mới thôi!" Nguyệt Thiền lạnh giọng đáp lại, tương tự cũng đang khích tướng người đàn ông trước mặt này.
"Vèo!"
Nàng tiến thẳng vào mi tâm Thạch Hạo, hiện giờ đã không có gì phải lo lắng, không nói từ trước đã phong ấn mấy chục lớp, chỉ cần Tỏa Hồn tháp thêm vào sau này cũng đủ để giam cầm nguyên thần của Thạch Hạo rồi.
"Chà, thân thể này tuy bị thương đến gần như tan vỡ nhưng vẫn rất mạnh, tuy thế cũng nên nới lỏng Phược Long tác một chút, nếu không chính là tự mua dây buộc mình đó." Thạch Hạo mở miệng, kỳ lạ nói.
Đương nhiên, Nguyệt Thiền đã làm chủ thân thể hắn, cũng là nàng đang nói ra.
"Thế nào, thân thể khỏe mạnh như thế này đã giúp ngươi hiểu được sự khác nhau rồi chứ, có cảm thấy kích động hay không, hay là đi tắm đi, tiện thể trải nghiệm xem những điểm nào khác nhau?" Tiếng Thạch Hạo vang lên.
Nguyệt Thiền hóa đá!
Xưa nay chưa từng nhìn thấy "cao thủ" như vậy, vốn là ngạo thị quần hùng, bễ nghễ người cùng thế hệ, vậy mà lại nói chuyện như thế... khiến người ta không biết đánh giá ra sao.
"Đàn ông và đàn bà thật không giống nhau, ngươi không muốn thử chút sao?" Thạch Hạo tiếp tục khuyến khích.
"Tên vô liêm sỉ, ngươi quá xấu hổ, đáng giận, đáng chết!" Nguyệt Thiền mắng, trên trán Thạch Hạo đầy vết nhăn, nàng ước có thể đập chết hắn ngay lập tức, đây là lần đầu tiên nàng thất lễ như vậy.
Sau một khắc, nàng khiến cho Thạch Hạo phải câm miệng, không cách nào mở miệng được nữa, hoàn toàn tiếp quản thân thể này.
"Ha ha, chỉ còn chờ Thanh Y đến thôi." Nguyệt Thiền nở nụ cười.
Nàng đã bố trí kỹ càng, trong động phủ và ngoài dãy núi đều tràn ngập vết tích chiến đấu, cuối cùng bày ra hiện trường hai người đều bị thương nặng.
"Ngộ đạo thất bại, suýt chút "người chết đạo tiêu", còn chiến đấu với ta, tạo nên phế tích như vậy, có thể hơi quá chăng?" Nguyệt Thiền nhíu mày, sau đó lần nữa sửa lại vết tích chiến trường.
"Tỏa Hồn tháp, phong ấn!" Nguyệt Thiền quát.
"Ngươi muốn?" Thạch Hạo thất kinh, hắn phát hiện tháp nhỏ màu xanh khóa nguyên thần hắn càng thêm kinh người hơn, ngôi sao hiện lên đầy trời, nằm dày đặc xung quanh, trấn phong nguyên thần của hắn.
"Chỉ có ta mới có thể mở ra, người khác rất khó lay động, ngươi nên cầu cho ta thành công bắt được Thanh Y đi." Nguyệt Thiền nói.
Sau đó, nơi đây hoàn toàn yên tĩnh.
Bên trong băng tuyết, Thỏ nhỏ và Đả Thần Thạch đờ ra, Thạch Hạo đâu, sao biến mất rồi?
Vừa nãy, rõ ràng khí tức Thạch Hạo suy yếu, ngộ đạo thất bại, sao lại cùng Thanh Y biến mất được? Lẽ ra nên ở đây chữa thương, khôi phục mới đúng.