Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ha ha, quả là một cuộc thịnh hội, không chỉ có mỗi một Vương của cổ đại hành động, cũng quá hoành tráng mà."
Ba ngàn đường đá, có người cười nói, thế nhưng không có sự hưng phấn mà chỉ có thể khiến người ta cảm thấy lạnh run.
Nơi đây cờ xí phất phới, cường giả tập hợp, sương mù ngập trời, phóng tầm mắt nhìn bóng người dày đặc, sinh linh các tộc đều có, tất cả chia thành mấy trận doanh lớn.
Hắc Ám thần tử, Quân Đạo... từng người nếu truyền đi nhất định chấn động cường giả trong thiên hạ, lai lịch của bọn họ lớn đến đáng sợ, nhưng hôm nay lại tụ tập cùng một chỗ, thực hiện cùng một hành động.
"Hoang, hung tàn thành tính, ngang nhiên tàn phá các tộc, trên tay dính đầy máu tanh, các tộc đều không vừa lòng, hôm nay muốn chung tay trừ khử hắn, cũng coi như một chuyện may mắn." Có người mở miệng.
"Khà, khà... "
Cách đó không xa, trên một xương sọ to lớn có một bóng người đang đứng, tiếng cười của hắn như sài lang hổ báo, khiến người ta tê cả da đầu.
Đệ nhất thợ săn Thiên quốc kính cẩn đứng phía dưới xương sọ, khoanh tay đợi lệnh xuất kích.
Điều này khiến người ta chấn động không thôi, Vương của Thiên quốc, cái tên được xem là một trong những nhân vật đáng sợ nhất trong quái thai cổ đại, tự mình xuất hiện đồng thời hiện ra chân thân, không thèm ẩn nấp, đủ để chứng minh quyết tâm của hắn.
Ngay cả thợ săn đứng đầu Thiên quốc cũng phải cẩn thận như thế, trước mặt kẻ này cũng không dám thở mạnh, có thể tưởng tượng được hắn kinh khủng tuyệt luân cỡ nào!
Nghĩ lại tin đồn và những năm tháng huy hoàng trong lịch sử của hắn, mọi người hầu như muốn nghẹt thở, đây chính là sinh linh đã ám sát mấy vị Vương cổ đại.
"Đọa Thần tử, ngươi nhìn thấy không, ta đến báo thù cho ngươi." Quân Đạo nói, hắn được sương mù màu tím bao phủ, thân thể tỏa ra khí tức mạnh mẽ khiếp người.
Hắn đã chữa khỏi thương thế, giờ đến đây để huyết chiến!
"Đạo huynh của Thần miếu, ngươi không cần băn khoăn, giết Hoang là trừ hại, liên thủ không sao cả!" Quân Đạo nhìn tên còn lại cách đó không xa.
Mọi người lần nữa lại chấn động, Vương của cổ đại, từng người liên hợp lại cùng nhau, dù kẻ địch là ai cũng đều phải chết thôi.
"Nói nhiều làm gì, tấn công!" Giọng Hắc Ám thần tử lạnh lùng, hắn đứng ở phía sau, minh vụ bao phủ đất trời khiến nơi đây đen kịt như mực.
Chỉ có thân thể hắn tỏa ra ánh sáng lung linh, có thể đánh nát hư không, đó là vì thể phách quá mạnh mẽ, cũng là bảo thể không thể hủy hoại được tích lũy từ kiếp trước, có phù văn mạnh mẽ nhất lưu lại trong máu thịt.
"Giết!"
Đại quân đi tới muốn phá tan trận pháp.
Cờ lớn phần phật, sát khí như biển, bóng người nơi đây đông đảo, vô tận phù văn sáng lên, chiến ý ngập trời.
Mấy vị Vương cổ đại xuất hiện tiến về trước, dẫn dắt mọi người vây quanh đường đá, bắt đầu ra tay g**t ch*t Hoang.
"Ầm!"
Trận pháp gặp phải xung kích, phù văn bên trong sáng lên đồng thời kèm theo tiếng quát lạnh đầy khinh bỉ: "Cút!"
Một tiếng này tựa như sấm sét chấn động đất trời, vang vọng bốn phương.
"Hoang!"
"Thạch Hạo!"
Có người gầm lên, dù hóa thành tro tàn cũng có thể phân biệt ra được đây chính là tiếng của hắn, ngoài ra còn có hơi thở của hắn khuếch tán ra.