Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Ba ngàn con đường đá, đạo hỏa tắt lịm, nơi đây vô cùng yên tĩnh.
Đường rất dài, ba ngàn con đường này đều song song với nhau trông rất sâu thẳm và xa xưa, nơi đây yên ắng tới mức có thể nghe được tiếng kim rơi nên khiến lòng người yên tĩnh theo.
Thạch Hạo ngước mắt nhìn, phải rời đi rồi, nơi đây đã giúp hắn hình thành nên một luồng tiên khí, tiến vào Tiên cổ đã hai năm nhưng phần lớn thời gian hắn đều ở nơi này và cũng chính nơi đây đã có thu hoạch cực lớn.
Đây chỉ là con đường để tiến vào Tiên cổ, trước giờ có vô số người đi qua thế nhưng không hề ai dừng chân lại, mà hắn lại chọn nơi đây để bế quan và trở thành con đường của bản thân.
"Đi mau thôi, đứng ngây đó làm gì nữa?" Thỏ nhỏ vui vẻ ôm chặt một củ cải tử kim, vừa gặm vừa dục Thạch Hạo, kỳ thực đây là một cây nhân sâm thánh dược.
Thạch Hạo cũng không có lên tiếng, rất lâu sau hắn mới quay đầu lại nhìn về phía Đả Thần Thạch, nói: "Bố trí một vài trận pháp có tốn nhiều thời gian không?"
"Không lâu, lần trước để đối phó với điều kỳ lạ và không rõ kia không phải đã bố trí một sát trận tuyệt thế sao, thế nhưng thứ này cũng chưa hề dùng tới cho nên trận kỳ vẫn đang ở đạo đài phía trước kìa." Đả Thần Thạch nói, nó có chút khó hiểu vì sao hắn lại hỏi như vậy.
"Tốt lắm, bố trí lại lần nữa đi, nhất định phải mạnh nhất và có lực sát thương lớn nhất!" Thạch Hạo nói.
"Ở đây luôn? Không phải giờ đi rồi à, làm như vậy thì quá lãng phí!" Đả Thần Thạch nói, tuy rằng của cải của bọn họ hiện giờ có vô số, thần liệu chất chồng như núi thế nhưng cũng không nên tiêu xài như vậy.
"Không sao, gia sản của Đọa Thần tử, truyền nhân Tiên điện, Quân Đạo đều bị chúng ta cướp sạch cả, thiên tài địa bảo chất đống như núi nhỏ, cũng nên để những thứ này phát huy tác dụng cho rồi." Thạch Hạo nói.
Đả Thần Thạch cũng chẳng phải là kẻ hiền lành gì, lúc này liền hiểu hắn muốn làm gì cho nên cười khà khà không thôi.
Thạch Hạo cũng cười theo, tiếng cười vang vọng khắp ba ngàn con đường đá này.
Thỏ nhỏ vuốt vuốt mái tóc dài màu bạc ngang eo thon đồng thời trừng cặp mắt to của mình, nói: ""Hai người các ngươi đều không phải là người tốt lành gì."
Đạo đài không ít và trận kỳ cũng có rất nhiều, những thứ này được nhanh chóng bố trí bên trên những con đường đá kia, tất cả trở thành một đại trận khiến người bước vào trong sẽ gặp phải vô vàn nguy hiểm và đáng sợ.
Thạch Hạo tự mình xuất thủ, hắn dùng pháp lực tạc nên một bức tượng của bản thân trông vô cùng sinh động, sau đó đặt bức tượng này ngồi xếp bằng ở trong tâm trận và quay lưng về các tiểu thiên thế giới của Tiên cổ.
"Bố trí một ẩn trận nữa đi, dù cho có Thiên Nhãn thông cũng có thể che giấu được, không cách nào hiểu thấu." Thạch Hạo nói Đả Thần Thạch ra tay bố trí một trận pháp đắng sau bóng lưng này.
"Hơi khó đó." Đả Thần Thạch đau khổ lấy ra một trận kỳ chiếm được từ truyền nhân Tiên điện rồi bắt đầu bố trí.
Trận kỳ này có thủ đoạn của Tiên đạo, được mang từ trong Tiên điện ra và có hiệu quả tuyệt diệu như Liễu Thần từng bố trí ở Thạch thôn.