Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Sao có thể?" Tuyết Lâm trợn tròn cặp mắt đẹp của mình, nàng cảm thấy khó mà tin nổi, nhìn một nửa thân thể tỏa ra ánh sáng thần thánh như thủy triều kia mà ngây cả người.
"Bạc, không gì là không thể." Thạch Hạo thuận miệng lơ đãng nói một chữ Bạc. Lúc hắn muốn sửa lại thì phát hiện Tuyết Lâm còn đang ngẩn ngơ, không chú ý đến việc hắn "nói sai".
"Không đúng, không thể là Tiên, có lời đồn, Chân Tiên dù đã chết cũng không ai có thể đến gần, hiện giờ chúng ta tiếp xúc ở khoảng cách gần như vậy thì phải bị chấn thành bột minh, phù văn tiên đạo sẽ hủy diệt tất cả." Rất lâu sau, Tuyết Lâm mới hồi thần và nói thế.
Thạch Hạo thở dài chỉ đành nói thật, Tiên thể này bị người khác đánh một chưởng, hoa văn trong cơ thể cũng đã tán loạn, bị tiêu diệt sạch sành sanh.
Đoạn tiên thể còn lại này, máu thịt đã sớm biến mất, xương cốt trắng nõn như ngọc, hào quang mông lung khuếch tán khiến người ta như tắm gió xuân, như tiến vào trong tiên trì.
"Không nên coi thường nó, tuy phù văn đã tan rã, tinh hoa gần như mất sạch thế nhưng khí tức Tiên đạo vẫn nồng đậm, ở gần nó tu hành thì sẽ được rất nhiều lợi ích, ngươi cũng có thể dựa vào đó để cất bước lên con đường tiến hóa, thành Thiên Hoàng chân chính." Thạch Hạo dụ dỗ.
Tuyết Lâm quả thật rất chấn động, mấy tên này quả đúng là biết hành hạ người khác, không chỉ ăn thịt Thánh thú của Thần miếu, cả Đọa Thần tử cũng đem nấu, giờ lại lấy ra gần nửa bộ tiên thi, thật khiến người khác kinh sợ đến tột cùng, khó có thể tin.
"Lấy tiên thể này thì có thể trao đổi tin tức kia không?" Thạch Hạo hỏi với ánh mắt nóng rực, hắn vẫn luôn nghĩ mãi về Cung điện Chí tôn, từ hạ giới đến thượng giới đều từng nghe qua nhưng chưa từng được thấy.
Bây giờ, hắn đã trở thành truyền nhân của Đạo tràng Chí tôn nên càng thêm khát vọng tòa cung điện kia.
"Chắc phải để ngươi thất vọng rồi." Tuyết Lâm nhẹ nhàng thở dài.
"Sao thế, lẽ nào là tin đồn?" Thạch Hạo ngẩn người, khó tránh khỏi có chút thất vọng.
"Không, ta quả thật đã nhìn thấy, một con rùa khổng lồ cõng một cung điện cổ xưa tỏa ra khí hỗn độn, xuyên qua vách ngăn hai giới và xuất hiện trên mặt đất của thượng giới này." Tuyết Lâm khẽ nói, ánh mắt có chút mất tập trung, đến giờ khi nghĩ đến cảnh tượng nhìn thấy ngày đó thì vẫn làm cho nàng chấn động không thôi.
"Nó ở đâu?" Thạch Hạo hỏi.
"Đó là một thung lũng, ta cố nhớ địa điểm nhưng khi đang đi tìm người trong tộc của ta để tìm hiểu thì lại bị lộ, cho nên mới bị đuổi bắt khắp nơi." Tuyết Lâm nói.
Chuyện sau đó thì Thạch Hạo biết, bởi vì chính hắn đã cứu Tuyết Lâm.
"Cuối cùng, ta trở lại trong tộc, Cổ tổ tự mình xuất quan chạy đến đó... "
Kết quả thật đáng tiếc, Cung điện chí tôn đã không còn, con rùa cõng cung điện kia đã rời đi từ lâu, biến mất không còn tăm hơi.
"Oài!" Thạch Hạo khẽ than thở một tiếng.
"Cổ tổ của ta không phải người thường, sống quá lâu, pháp lực vang dội từ xưa đến nay, không kém tồn tại mạnh nhất của Tiên điện." Tuyết Lâm nói.
"Lẽ nào... ông ấy phát hiện được gì?" Thạch Hạo hỏi.
"Uhm, Cổ tổ ta căn cứ vào những manh mối rồi tiếp tục tìm kiếm, lúc này phát hiện Cung điện chí tôn tiến vào sâu trong khu không người, việc này... đáng tiếc thật, ai dám đuổi theo?" Tuyết Lâm thở dài, đây là nguyên nhân nàng bảo đáng tiếc.