Thiếu nữ tóc bạc dáng vẻ lả lướt, mặc dù mắt như đang phun lửa nhưng cử chỉ vẫn tao nhã, gót sen uyển chuyển, yêu kiều thướt tha, đây là một loại khí chất cao quý bẩm sinh.
"Chúng ta... từng gặp nhau?" Thạch Hạo líu lưỡi chào.
Đôi hàng mi của thiếu nữ tóc bạc cong cong, mắt to linh động b*n r* tia sáng sắc bén, miệng anh đào nhỏ nhắn trong lúc khép mở lộ ra hàm răng trắng như tuyết đang âm thầm ma sát với nhau.
Thạch Hạo nghiêng đầu, mắt đầy sao, say đến nỗi đứng không vững, nhìn thiếu nữ tóc bạc có dung mạo khuynh thành trước mặt, đờ ra nói: "Ôi, giống nó thiệt đó. Chỉ là trên trán có thêm một phù văn màu vàng, những thứ khác đều giống nhau."
Mái tóc bạc của giai nhân phất phới, phát ra tiếng kêu như phượng hót, hào quang sáng chói tỏa ra, một ngọn lửa màu trắng từ trong miệng nhỏ cuộn tới, chớp mắt bao phủ lấy Thạch Hạo.
"Á, đau!"
Thạch Hạo phát ra tiếng kêu sợ hãi, đây là lửa phượng hoàng, bắt nguồn từ một mạch Tuyết Hoàng, người bình thường căn bản chịu không nổi, tuy nhiên ngoài cơ thể hắn tự động xuất hiện phù văn, động thiên duy nhất hiện lên bảo vệ bản thân.
"Bạc, ngươi thật sự là Bạc mà ta nuôi sao?" Thạch Hạo từ trong men say tỉnh táo phần nào.
Thiếu nữ tóc bạc nghe đến chữ bạc thì kích động nghiến răng nghiến lợi, vầng trán trắng loáng hiện ra từng đường đen.
Nghĩ đến chuyện tình hai năm trước thì nàng muốn ói máu, đường đường là thiếu nữ thiên kiêu của cả bộ tộc, có khả năng tiến hóa thành Tuyết Hoàng, được xem như thiếu nữ thiên tài truyền kỳ, kết quả bất ngờ lọt vào tay tên ma đầu này, lông vũ bị cắt tỉa đến thảm thương, nắm cặp cánh vàng của nàng, kéo lông vũ của nàng, vừa vò vừa mân mê, quả thật không thể tưởng tượng được.
Giờ nghĩ lại thì vẫn có cảm giác muốn ngất đi, đây là khoảng thời gian tăm tối, là quá khứ đầy máu và nước mắt, trải nghiệm này... thật quá đáng sợ!
Có thể làm cho minh châu mạnh nhất trong lịch sử của mạch Tuyết Hoàng có loại ý nghĩ vô cùng đáng sợ và thê thảm này, Thạch Hạo cũng coi như là người đầu tiên.
Thiếu nữ tóc bạc trước giờ đều chưa từng kể cho ai về khoảng thời gian này, ngay cả người trong tộc cũng chưa, dù sao thì nàng cũng khó mở miệng, nhưng không nghĩ tới, lần thứ hai ngẫu nhiên gặp gỡ, tên khốn này lại đứng trước mặt mình nhắc lại chuyện xưa, khoác lác với người khác, thực sự muốn nhịn cũng nhịn không được.
"Vèo!"
Trong đôi mắt bạc của nàng b*n r* hai tia sáng bạc tựa như mặt trăng rơi xuống, ánh sáng chói lóa mà mênh mông khiến cho hư không đều tan vỡ.
Ngoài cơ thể Thạch Hạo hiện lên một tia tiên khí thần thánh mà an lành nhanh chóng chặn lại phù văn, động thiên duy nhất vô cùng nhu hòa bao phủ bản thân, tia sáng kia không cách nào tổn hại được hắn.
"Ngươi... đã tu ra một tia tiên khí?" Thiếu nữ tóc bạc không cam lòng đồng thời cũng chấn kinh.
Rất rõ ràng, nàng cách Táng giới rất xa, kết quả trận chiến đó chưa hề truyền tới tai nàng.