Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thanh Y ngồi xếp bằng trên thảm cỏ xanh, trên dung nhan tuyệt mỹ mang theo vẻ đỏ bừng cùng chút ít mơ màng, nàng cũng say.
Sợi tóc của nàng bóng lưỡng như lụa, mi dài rung rung, cặp mắt to vốn rất linh động giờ có thêm chút mê ly, đôi môi mọng đỏ trơn bóng tươi đẹp đầy gợi cảm khẽ hé, luồng hơi thở mang theo hương rượu, hàm răng trắng như ngọc lấp lóe ánh sáng.
Không thể không nói, loại rượu này quá mức siêu phàm, ngay cả cao thủ thần cấp cũng say ngất ngây, nàng ngồi ngay sát Thạch Hạo, hai người cùng chạm cốc và uống cạn ly thứ năm.
Thạch Hạo và nàng tựa vai nhau, hắn có thể cảm giác được vẻ mịn màn của chiếc cổ trắng loáng cùng với da thịt nhẵn bóng và làn hương cơ thể như hoa lan của nàng.
Thanh Y tuy say nhưng vẫn còn chút tỉnh táo, cử chỉ của hai người quá thân thiết, mà nơi cổ còn bị người khác khoát lấy, việc thân mật như vầy khiến da thịt như ngà voi lập tức căng thẳng.
Ầm!
Nàng tức khắc đập chén rượu lên trán Thạch Hạo, từng giọt rượu trong suốt như hổ phách pha chút vàng bắn tung tóelên trên người của cả hai.
"Ngươi... hơi... lãng phí... đó, đây là... thần tửu." Thạch Hạo lớn tiếng nói.
Thanh Y áo trắng như tuyết, vẻ đẹp như mộng ảo, da thịt dường như chạm vào là rách lúc này trơn bóng, gương mặt mềm mại vương vài giọt rượu, chất lỏng óng ánh hòa lẫn cùng khuôn mặt trắng trẻo khiến lòng người rung động.
Thần xui quỷ khiến thế nào mà khi Thạch Hạo nói nàng lãng phí xong thì lập tức kề sát lại, sau đó "uống" một cái, "nuốt" sạch giọt rượu vương trên mặt nàng, mùi hương quá khó quên.
Áo trắng xuất trần, Thanh Y khuynh thành tuyệt thế, cơ thể bỗng căng thẳng, vẻ mặt cứng đờ, dù say cỡ nào thì lúc này cũng tỉnh táo lên không ít nên kinh hãi thét lớn, phù văn tỏa ra hòng đánh bay Thạch Hạo.
Nhưng mà, hiện giờ Thạch Hạo đã bước ra một bước được xem là cuối cùng kia, tu ra một tia tiên khí thì thực lực mạnh mẽ dường nào, lúc này bảo quang trong cơ thể lóe lên tự động phòng ngự.
Lúc bị công kích thì bản năng của hắn tự động phản ứng nên phản kích bắt lấy cánh tay trắng nõn mịn màng của Thanh Y, bàn tay hắn phát sáng, lòng bàn tay mở ra rồi vỗ nhẹ đánh tan những phù văn kia, thuận thế ôm lấy eo nhỏ xinh xắn của nàng.
"Híc, các ngươi... đang làm gì?" Thỏ nhỏ vừa đánh túy quyền vừa nấc rượu trừng đôi mắt to mơ mơ màng màng nhìn hai người.
Cuối cùng hai người cũng tỉnh táo lại.
Thanh Y thoát khỏi cánh tay ấy, xấu hổ cúi đầu, sợi tóc bay bay, eo thon thướt tha đong đưa vùng thoát, bàn tay ngó sen phát sáng ném Thạch Hạo ra ngoài.
Ầm!
Thạch Hạo tỉnh lại, lần này chưa kịp phản kháng thì đã rơi đè lên người Tào Vũ Sinh.
"Ui cha, trận pháp của ta, đại đạo của ta, sao hạ xuống thiên kiếp đánh ta vậy, muốn ngăn cả ta thành Đạo sao?" Tên Béo kêu to.
"Rượu này, có chút lạ." Thạch Hạo lắc mạnh đầu, hơi tỉnh táo lại thì rất giật mình, sao lại có thể say cả nguyên thần.
Mạnh mẽ đến cảnh giới của bọn họ thì làm gì có rượu nào có thể say, nhưng trước mắt mới có mấy chén thôi cũng đã thành bộ dáng này nên có chút thất lễ.
"Này, tỷ tỷ, hai người sao lại ôm nhau như thế?" Thỏ nhỏ quấn lấy không tha,cặp mắt to mông lung láo liên hỏi hai người
"Nói bậy gì đó hả, ngươi nhìn lầm rồi." Gương mặt như ngọc ửng hồng, dung nhan tuyệt thế có một tia giận dữ và xấu hổ liếc nhìn về Thạch Hạo.
"Vậy vì sao ngươi xấu hổ?" Thỏ nhỏ gạn hỏi cặn kẽ.
Thanh Y hít sâu một hơi, vận chuyển đạo pháp để bình phục nỗi lòng của mình, cuối cùng cũng bình tĩnh lại nhưng rồi nhanh chóng liên tưởng đến hình ảnh lúc nãy.