Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Sâu trong hang cổ, bảo quang cuồn cuộn, khí lành trong vắt, thiên tài địa bảo thành đống liên miên.
"Đây là gì, không phải là... loại đất kia đấy chứ?" Tiếng Thỏ nhỏ run run, ngay cả ngón tay cũng thế, cố gắng sờ sờ một chậu sành.
Đó là một cái chậu bằng gốm không lớn lắm, hiện màu tím nhạt, đất trong chậu rất kỳ lạ giống như cát, từng hạt óng ánh, tỏa ra từng tia sương mù mông lung.
Đó là tinh hoa của đất trời, tuy nhiên cũng không phải do đất tỏa ra mà là hội tụ từ bốn phương tám hướng lại rồi tiến vào trong đám đất như cát đó, dẫn tới nó tỏa ra ánh sáng lung linh.
Cả đám đều chạy tới, thấy dáng vẻ kích động kia của thỏ nhỏ đều cảm thấy kỳ quái, không biết đây là thứ gì.
Thỏ nhỏ duỗi ra một đầu ngón tay đặt vào đám đất rồi cẩn thận cảm ứng, trong nháy mắt nơi này sáng rực, đám đất tỏa ra ánh sáng muôn màu muôn vẻ, làm cho cánh tay nàng trong suốt và nổi bật vô cùng.
"Ui da!" Nàng sợ hãi kêu thất thanh.
Mập mạp lao tới cứu, hắn phóng ra một cước muốn đá bay chậu gốm ấy thế nhưng Thỏ nhỏ lại nhanh chân hơn... đá bay hắn ra xa!
Mọi người: "..."
Tào Vũ Sinh tức giận la hét, hắn có ý tốt cứu nàng, kết quả lại trúng một chiêu Thỏ duỗi chân.
"Đây là chí bảo, ngươi muốn phá hủy thứ này à?" Thỏ nhỏ trừng đôi mắt đó dữ dằn nói, nhưng cũng khó nén nổi hài lòng và vui sướng.
"Đây là thánh vật thành Đạo sau này của ta, là kỳ trân trong thiên hạ, nó là -- Vạn Vật thổ!" Thỏ nhỏ ôm lấy chậu gốm, dáng vẻ dù chết cũng không buông tựa như sợ người khác tranh giành với nàng.
Vạn Vật thổ, nói là đất còn không bằng nói là một loại bản nguyên thiên địa, có thể tẩm bổ vạn vật, rất thần kỳ!
Dù đặt thứ gì vào đó cũng có thể duy trì bất diệt, trông rất sống động.
Thậm chí có người nói đây là đất chỉ khi mai táng Tiên Vương mới dùng, thế nhưng Tiên lại trường sinh thì sao sẽ chết đây? Không ai biết được.
Có truyền thuyết nói, khi sinh linh vô thượng chết đi và nếu được chôn trong loại đất này thì vô tận năm tháng sau sẽ có một ngày có thể thức tỉnh, sống lại lần thứ hai.
Tất nhiên, dùng loại đất này để trồng các loại cây còn sống thì hiệu quả càng tốt hơn nữa!
Từ ghi chép trên một ít cốt thư, dùng thứ này để trồng dược thảo thì hơi như dùng dao mổ trâu để giết gà rồi.
Chỉ có điều, Thỏ nhỏ lại có ý định này, nàng phải đi theo con đường tự nhiên, theo con đường của các loại kỳ hoa dị thảo, Vạn Vật thổ này có thể tẩm bổ ra "vật linh", chính là linh tính của từng loại vật chất.
Vạn Vật thổ còn có tác dụng khác, thí dụ như luyện đan, nếu cảm thấy không đủ thì vùi vào trong đất một đoạn thời gian thì cũng có thể tu bổ và trở thành bảo đan hoàn mỹ.
Tóm lại, vật này vô cùng nghịch thiên.
Tuy thế, xưa nay nó đều chưa từng được tìm ra, chỉ có ghi chép trong cốt thư có liên quan, trên thực tế không cách nào gặp được.
"Không hổ là quái thai cổ đại, ngay cả thứ này mà cũng có thể phát hiện và thu lấy." Thanh Y cảm thán, thu thập của Quân Đạo quá phong phú mà.
Mấy người gật đầu, biểu thị tán thành.
Quái thai cổ đại, không chỉ có sư môn của bọn họ cung cấp đủ nhiều thần trân, mà ngay cả bản thân họ cùng là nhân vật chính của một thời đại, "thiên tàng" thu hoạch được vô cùng kinh người.
"Mức độ giàu còn vượt qua cả truyền nhân Tiên điện!" Ngay cả Thạch Hạo của cảm thán.
"Có thể cho ta hay không?" Thỏ nhỏ nhỏ giọng nói, mắt to chớp chớp, có chút đáng yêu, ôm chậu gốm không buông.