Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Bởi vì chính ta là người đã đuổi những thứ kỳ lạ và không rõ kia đi!" Hàm răng trắng như tuyết của Thạch Hạo cười đầy rạng ngời.
Đọa Thần tử ước ao dùng Đọa Thần ấn của mình đập cho hắn tóe máu, cái tên địch thủ tuổi còn nhỏ hơn hắn quá đáng ghét, những lời này hắn không hề tin.
"Tin hay không tùy ngươi, ta từng leo lên thuyền cổ màu đen, sau đó là lần tới phần ngọn nguồn và đã nhìn thấy được toàn bộ mọi chân tướng." Thạch Hạo bình tĩnh nói.
Tuy Đọa Thần tử không muốn tin thế nhưng hắn biết kẻ này chắc chắn đã chống lại thứ không rõ kia và đã gắng gượng vượt qua được, cho nên từ hai ngày trước thứ kỳ lạ nọ mới biến mất.
"Tiên kiếm Đại la... của Ngũ Quan vương?!" Hắn nhìn chằm chằm thanh kiếm thai u tối trong tay Thạch Hạo rồi lộ vẻ giật mình, hắn biết, vị nhân kiệt vô thượng kia đã biến mất trong vẻ không rõ kia.
Khi nhìn thấy thanh kiếm này thì hắn hơi vững tin, người trẻ tuổi trước mắt này từng đi qua nơi bắt nguồn nguyền rủa kia!
Nguyên thần Đọa Thần tử run rẩy dữ dội, hắn rất muốn chạy trốn, khi biết tin tức này thì hắn không cách nào giữ được vẻ bình tĩnh được, dù cho có chết thì cũng muốn biết trên thuyền cổ đen kia có thứ gì.
"Nói cho ta biết, ngươi đã thấy gì đi?!"
Đọa Thần tử tức giận, ở bước ngoặt cuối cùng này đối phương kể ra toàn bộ chính là đang đả kích hắn.
Hắn đã đại bại nhưng đối phương còn hạ thấp niềm tự tin của hắn, quá đáng ghét!
"Tại sao ta lại phải nói cho ngươi?" Thạch Hạo vẫn ung dung ngồi xếp bằng trong chiến trường nhìn thân thể cùng với mảnh vỡ nguyên thần của hắn, nơi miệng lộ ý cười.
"Ngươi... quá đáng ghét!" Âm thanh của Đọa Thần tử rất lạnh tựa như dã thú bị thương vậy, việc đại bại ngày hôm nay chính là sự huy hoàng, vinh quang bấy lâu nay của hắn đều sụp đổ cả.
"Ngươi có thể không chết và ta cũng có thể nói cho ngươi biết phần khởi nguồn kia có thứ gì."
"Ngươi muốn gì?" Đọa Thần tử hừ lạnh một tiêng.
"Chúng ta có thể nghiêm cứu Chân Hoàng bất tử thuật cùng nhau hòng tiến tới một bước hoàn thiện hơn." Thạch Hạo nói, trong mắt trở nên sáng rực, một vài môn bảo thuật trên người của Đọa Thần tử quá kinh người.
Đọa Thần ấn chính là thần thông vô thượng còn sót lại từ Tiên cổ, mà Dong Luyện thuật, Phản Hư thuật cũng vang danh cổ kinh, hơn nữa bảo thuật Bất tử chân phượng kia lại càng khiến Thạch Hạo động lòng hơn nữa, thật sự là một loại mê hoặc to lớn.
Đọa Thần tử thở dài, nói: "Ta cũng rất muốn hiểu rõ... nhưng chắc chắn sẽ không thỏa hiệp!"
Thạch Hạo không nói hai lời, lập tức giờ tay trấn áp giam cầm mảnh vỡ nguyên thần của kẻ này, hắn đã chuẩn bị rất lâu rồi.
"Vô ích thôi, chỉ cần ta muốn chết thì ngươi cũng không cách nào cản được!" Đọa Thần tử nở nụ cười, trong này có lạnh và cũng có chút vô tình, mảnh vỡ nguyên thần của hắn đang thiêu đốt.
Mặc cho Thạch Hạo ra tay thì cũng không cách nào ngăn chặn xu hướng tự hủy của hắn.
Nguyên thần là cội nguồn dấu ấn linh hồn của một người, nếu như thứ này bị đốt sạch thì bản thân cũng sẽ hoàn toàn chết đi, tất cả sẽ thành không.
"Đáng ghét!" Thạch Hạo tuy đã dùng hết khả năng hòng ngăn cản thế nhưng vẫn vô dụng, chỉ biết trơ mắt nhìn dấu ấn linh hồn của hắn tiêu tan.
"Ta chính là Vương của cổ đại nên có tôn nghiêm của chính mình, nhẫn nhục để sống tạm bợ không bằng chết đi cho thoải mái!" Lời nói của Đọa Thần tử đầy vô tình và lạnh lẽo.