Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Sao lại vậy? Mọi người như hóa thành tượng đất khi nhìn thấy tình hình bên trong chiến trường cổ kia.
"Đọa Thần tử... lại bị hành hung!" Có người hô hấp trở nên dồn dập và khó khăn khi nói ra câu này.
Tất cả đều quá khó tin, khiến người khác không cách nào tin vào những cảnh ở phía trước! Vương của cổ đại, được xưng là truyền kỳ của sự bất bại, tung hoành khắp thiên hạ không gặp đối thủ, nhưng nay lại bị người khác hết đấm rồi đá.
Rất nhiều người hiểu, Đọa Thần tử xuất quan chủ yếu là để tiêu diệt Hoang.
Đây là một vị quái thai cổ đại lần đầu tiên dùng chân thân để xuất thế, hắn muốn đại khai sát giới và quét sạch mọi đối thủ, tất cả mọi người linh cảm thấy Hoang sẽ gặp phải nguy hiểm.
Dù sao, Đọa Thần tử từng tung hoành khắp thế gian, từng vô địch một đời, thân lại là Vương của cổ đại cho nên mạnh tới tột cùng, có thể g**t ch*t tất cả địch thủ.
Nhưng, kết quả trước mắt lại khiến người khác ngớ ra, Hoang đầy vẻ ngông nghênh truy kích đánh đấm khiến Đọa Thần tử ho ra đầy máu.
"A..."
Đọa Thần tử đột nhiên hét lớn, ánh đen đầy trời, xung quanh là vô số thần thi, ma hài lượn lờ và hóa thành vòng xoáy, hình thành nên một cơn bão táp.
"Tiêu diệt!"
Hắn hét lớn một tiếng, lập tức hư không rạn nứt, khe hở đen ngòm vây quanh lấy vòng xoáy màu đen kia, cảnh tượng vô cùng kinh khủng.
Lời nhắc nhở của Tào Vũ Sinh là không thừa, đã giết tới mức này nhưng Đọa Thần tử vẫn mạnh mẽ như trước, hắn như là một con dã thú bị thương nên sự nguy hiểm ấy càng tăng mạnh hơn.
Vòng xoáy đen kia tựa như là một cái hố đen nhốt chặt Thạch Hạo lại, sau đó là hút hắn vào trong.
"Diệt cho ta!"
Tóc xám đầy đầu của Đọa Thần tử rối bời, thân thể hắn biến lớn rồi hóa thành một người khổng lồ, sau đó một bàn tay to lớn vỗ mạnh vào trung tâm của vòng xoáy đen ấy.
"Ầm!"
Hư không bị phá nát, thiên địa rúng động không thôi.
Nơi ấy rách nát tả tơi, Thạch Hạo bay ngang sang bên, quần áo rách nát, khóe miệng dính chút máu đỏ thế nhưng thương thế cũng không nặng lắm, hắn đứng ở viễn không nhìn về Đọa Thần tử.
"Tên mập nói đúng thật, ngươi thịt mỡ da dày, chịu đòn rất tốt." Thạch Hạo nói.
Lời nói chẳng hề êm tai này vừa ra khiến sắc mặt của Đọa Thần tử càng lạnh hơn, hắn lau đi vết máu nơi khóe miệng rồi cặp mắt tựa như là con sói đói nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
"Hì hì..." Lúc này cũng chỉ có mỗi Thỏ nhỏ mới có thể cười tươi, hai tay vỗ mạnh hoan hô, nàng hài lòng vô cùng.
"Đã sớm nói là sẽ đánh bại ngươi mà không nghe, đánh cho hắn thành mười khúc luôn!" Nàng hét lớn.
Xung quanh, rất nhiều người đang xem chiến đều câm như hến, Đọa Thần tử cùng với tên Ma vương đang đứng ở giữa sân kia đều quá nguy hiểm.
Không ai dám trêu chọc và cũng không ai dám bình luận, bởi vì vẫn chưa thể xác định được ai là người chiến thắng, vạn nhất đắc tội với người còn sống sót thì khó mà lường được kết quả.
"Hoang, ngươi đã thành công chọc giận ta!" Âm thanh của Đọa Thần tử trầm thấp thế nhưng ánh mắt càng sâu lắng và đáng sợ hơn.
"Ngươi tức giận thì sao? Hôm nay ta giết ngươi là chuyện không thể cứu vãn, đừng có nói tức giận và sau này làm gì, bởi vì ngươi không có cơ hội đó." Thạch Hạo bình tĩnh nói.
"Ha ha ha..." Đọa Thần tử cười lớn và điềm tĩnh như trước, tóc mai hai bên của hắn mang theo ánh trắng thế nhưng rất nhanh đã biến mất, từ trạng thái già yếu trở về vẻ hùng tráng như trước.
Việc này khiến mọi người giật mình, nếu như người khác trúng Luân hồi thì sớm đã suy yếu rồi, thế nhưng hắn lại có thể mạnh mẽ chống lại, trong lúc này cơ thể chưa hề đuối sức.
Đương nhiên, việc này cũng liên quan tới thực lực đầy mạnh mẽ của hắn, cho nên mới giúp hắn thoát khỏi một đòn trí mạng ấy.
"Ầm!"
Đọa Thần tử đập cánh, ma quang kinh thế lấp lánh không thôi!
Sau lưng hắn mọc ra một đôi cánh nửa trắng nửa đen rất kỳ dị, lần đầu tiên khi thấy cặp cánh này của hắn ở Táng thành thì đã tạo nên một ấn tượng vô cùng sâu sắc cho Thạch Hạo.
Thời khắc này, Đọa Thần tử lần nữa xuất kích, đây chính là cặp cánh thần trời sinh, ẩn chứa sức mạnh không gì sánh được.
Hai luồng khí một trắng một đen xuất hiện, đây chính là hai khí Âm Dương đang thong thả lưu chuyển, thế nhưng thiên địa lại trở nên hỗn loạn, toàn bộ tu sĩ đều biến sắc.
Đất trời rộng vô ngần thế nhưng lại có thể chỉ dùng hai từ Âm Dương để giải thích, vạn vật đều do Âm Dương mà thành, có thể diễn biến chân nghĩa đại đạo.
Đây chính là thần thông thiên phú của Đọa Thần tử và cũng chính là con đường của hắn, hai chiếc cánh một đen một trắng khẽ vỗ, Âm Dương cùng tồn tại, khí bản nguyên lan tràn, thế gian chấn động.
"Sao ta cử động không được gì hết thế này, cách xa vậy mà cũng bị ảnh hưởng sao..."
Nơi xa có người sợ hãi, hai khí Âm Dương lan tràn khiến thiên địa rối loạn như muốn tan rã ra vậy.
Phía chân trời, một vài tu sĩ rơi từ trên cao xuống, nguyên khí của bản thân rất khó khống chế, ai nấy đều bị thương nặng.