Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Vẻ mặt của Đọa Thần tử cứng đờ, hắn bị trúng một cước ngay giữa khuôn mặt, thân thể bị văng ngược ra sau, máu tươi rỉ ra.
Đây là một sự thật mà hắn khó lòng tiếp thu được, một tên "người mới", một tên tiểu sư đệ của bại tướng dưới tay mình lại đá hắn một cước, đạp thẳng lên trên mặt của hắn!
Đây không chỉ là bất lợi và thiệt thòi, mà còn là một sự nhục nhã vô cùng lớn.
Hắn chính là Vương của cổ đại, giết qua Tam Quan vương, chém chết anh kiệt một đời, và đã đỗ hạng đầu, xưng tôn ở Tiên cổ, sáng lập nên một truyền kỳ bất bại, nhưng hôm nay lại phải chịu nhục.
Nếu như không có bước ra bước kia và gặp phải một Vương của cổ đại khác thì cũng không tính làm gì, thế nhưng hiện giờ lại đang đối mặt với một thiếu niên ở đời này và bị giáng một cú lên ngay trên khuôn mặt, quả thật không cách nào tưởng tượng nổi.
"Quá đẹp, nhanh, gọn, chuẩn!" Nơi xa, Thỏ nhỏ vừa nhảy vừa la hét và vừa vung vung cú đấm nhỏ của mình.
Những người khác thì khiếp sợ, Đọa Thần tử lại bị người đá thẳng vào mặt và bay ngược ra sau, chuyện này... không thể tin được, vừa mới bắt đầu mà đã ăn thiệt thòi lớn như vầy rồi.
Bên trong chiến trường, Đỏa Thần tử cảm thấy khuôn mặt của mình đau rát, xương cốt tựa như nứt ra, việc này càng khiến ánh mắt của hắn lạnh lẽo hơn.
Sỉ nhục, giận giữ và xấu hổ lẫn lộn vào nhau khiến cả người Đọa Thần tử phát ra ánh đen, cứ như là một tên ma thần tới từ địa ngục vậy!
Ầm!
Trong lúc này hắn vẫn đang bay ngược về sau và dần dần ổn định lại, sau đó hắn tựa như là một cây lao cắm chặt trên mặt đất vững chắc không cách nào lay động được, hai mắt của hắn thâm trầm, cảnh tượng khiếp người. nơi sâu trong ánh mắt đó là từng bộ thần thi ngã gục.
"Ta xem thường ngươi rồi!"
Chỉ vài chữ thế nhưng lại như kim loại ma sát với nhau khiến người nghe cảm thấy vô cùng khó chịu, hắn từng bước đi tới gần Thạch Hạo.
Quả thật hắn đã rất bất cẩn, không nghĩ rằng Thạch Hạo lại siêu phàm như vậy.
Ầm!
Tay hắn nắm pháp ấn rồi nhẹ nhàng chấn động, hư không quanh đó lập tức nứt ra.
Toàn bộ trời đất đều lay động theo nhịp chuyển động của hắn, khí thế ấy, sức chấn động ấy khiến thần hồn người khác cảm thấy bất ổn và muốn tan ra.
Đọa Thần tử xuất thủ, pháp ấn được một luồng tiên khí trắng noãn quấn quanh và đánh giết về phía Thạch Hạo, khí tức của nắm đấm này rất điên cuồng khiến những vết rách trong hư không càng thêm to hơn.
"Rầm!"
Thạch Hạo chẳng hề né tránh, một đòn mạnh mẽ tung ra, quyền phải lấp lánh tựa như sao chổi nện tới va chạm vào pháp ấn của hắn.
Vù một tiếng, chiến trường rung động dữ dội, cánh tay hai bên cũng chấn động không thôi, dùng thủ đoạn lấy cứng chọi cứng như thế này để giao thủ đã khiến nơi đây phát sinh từng âm thanh như sấm nổ.
Phương xa, rất nhiều người kinh ngạc không thốt thành lời đồng thời tất cả nhanh chóng lùi lại, bởi vì có một luồng phù văn thần bí đang lan tràn bao phủ khắp đất trời, tuy cách rất xa thế nhưng vẫn bị lan tới.
Nhiều người bị đánh văng ra xa, còn một số ít không cách nào chịu được gợn sóng đó thì cả người mềm nhũn và sợ hãi không thôi, quả thật bọn họ tựa như mà một con trùng đang ngước nhìn cự long vậy.
Bên trong chiến trường, hai người tựa như là hai tia chớp đang di chuyển, đôi bên va chạm vào nhau, từng chùm sáng lấp lánh lóe lên và cũng có một vài chùm bay vút lên trời và đánh tan mây xanh.