Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Đọa Thần lĩnh, là một môn phái vô cùng cổ xưa, cũng không phải môn phái mạnh mẽ bình thường, Đọa Thần chính là ma, là một trong tứ đại Tổ đình Ma đạo!
Đấy là một người thanh niên tóc tím, trên đầu có một cặp sừng trông rất hung mãnh.
"Tên trâu thành tinh kia từ đâu tới đó hả, ngươi còn chưa tiến hóa hoàn toàn, thật là xấu xí, ngươi trở về luyện hóa cho xong cặp sừng trâu của mình đi." Thỏ nhỏ trừng cặp mắt hồng của mình và lớn tiếng nói.
"Ta chỉ tới đây truyền lời, đi hay không thì tùy các ngươi." Người thanh niên này cảm ứng được sát khí cho nên lùi về sau, ngược lại hắn cũng chẳng hề thô lỗ, không muốn vô cớ chịu thiệt.
Hắn ôm quyền về phía mấy người rồi xoay người rời đi ngay, mãi tới khi đi xa tới gần biến mất thì mới lớn tiếng vọng lại: "Thần tử đại nhân sắp xuất quan, bảo Hoang hãy chuẩn bị nghênh tiếp."
"Con trâu này chạy nhanh thật." Đả Thần Thạch nói, nó định ra tay đập gãy sừng trâu của tên này thế nhưng lại lại bị Thanh Y ngăn cản.
"Gần vực sâu không thể chiến đấu, có dân bản địa duy trì trật tự nơi này."
Đây là một nơi cấm địa, có những dân bản địa đang đứng chờ quanh đây để trao đổi những vật mà tu sĩ tìm được bên dưới vực sâu, họ không cho phép chiến đấu trong khu vực này.
"Thạch Hạo sao còn chưa lên nữa, sẽ không gặp nguy hiểm gì chứ, nơi đây chẳng phải là nơi tốt lành gì cả!" Tào Vũ Sinh nhíu mày.
"Sẽ không có chuyện gì đâu." Thỏ nhỏ nói, nàng cảm thấy, Hoang có thể trở về từ chiếc thuyền màu đen kia thì vực sâu này chắc chắn không thể làm khó được hắn.
Thời gian trôi qua, bọn họ chờ mãi mà cũng không hề thấy Thạch Hạo đâu, cuối cùng ai cũng nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng.
Đừng nói là những người cùng đi xuống với Thạch Hạo, dù là những người đi xuống sau hắn cũng đã lên từ lâu, tốc độ này quá chậm, dù là có xuống tới hai ngàn trượng thì cũng nên trở về rồi.
Trong một trăm trượng là khu vực an toàn, nếu vượt qua lằn ranh này thì rất khó đoán, nói vậy thì có thể xuống tới một hai ngàn trượng thì cũng rất hiếm khi thấy.
Nói tóm lại, rất ít người đột phá độ sâu ba ngàn trượng, tu sĩ bình thường đi xa nhất cũng cỡ hơn hai ngàn trượng mà thôi.
Chờ hơn nửa ngày, nhóm người này tới nhóm người khác đều lên cả, thời gian đã quá lâu rồi cũng nên đi lên mới đúng.
"Ha ha, lẽ nào Hoang đã chết ở bên dưới rồi? Nếu là sự thật thì chắc chắn sẽ là một chuyện cười, vậy mà lại chết trong vực sâu này."
Thời gian dần trôi, không ít tu sĩ để ý tới nhóm người của Thạch Hạo đều lộ vẻ kinh ngạc, có người đã bắt đầu bàn luận to hơn.
"Có gì ngạc nhiên đâu, trước kia cũng từng có quái thai cổ đại muốn tìm hiểu ngọn ngành, thế nhưng lại rơi xuống dưới đáy vực sâu đó, và "thân tử đạo tiêu"."
Tới lúc này, rất nhiều người hoài nghi Thạch Hạo đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đó, bởi vì dựa theo lẽ thường thì dù hắn có đi xa cả vạn trượng cũng nên trở lên rồi.
Nhưng mà, cũng chưa có ai thấy qua người có thể đi xuống sâu như vậy, dù là Thiên Thần cũng không được!
Nên biết, vách đá lổm chổm kia rất kỳ quái, càng đi xuống sâu thì càng đáng sợ, những phù văn mà nó tỏa ra không cách nào có thể chống lại được, nó sẽ quét xuống hoặc kích thương những tu sĩ đang tìm kiếm trên vách đá.