Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Lời kêu gọi kia rất xa xăm, rất yếu ớt, gần như không thể nghe thấy thế nhưng lại rất chân thực, chẳng phải là ảo giác gì.
Thạch Hạo đứng ngay tại chỗ, thân và tâm đều run rẩy, hắn muốn quay về quá khứ thế nhưng nếu hắn bước lên trên tế đàn thì sau đó sẽ làm được gì?
Chiếc đỉnh kia không cách nào tới đây và cũng không cách nào hoàn toàn hiện ra được.
Ngoài ra, tế đàn không hoàn chỉnh kia quá mức cổ xưa, hơn nữa đại chiến ngày xưa đã khiến tế đàn này mất đi một nửa, cơ bản không cách nào truyền tống được sinh linh và đồ vật.
"Vù!"
Tế đàn phát sáng, phù văn cổ xưa không cách nào nhận biết được, tất cả đều vô cùng thấn bí, là hoa văn thuộc về Tiên đạo ư?
Rầm!
Sau đó, chiếc đỉnh ba chân hai tai mờ ảo kia chấn động mạnh, xuyên thấu qua thời không, qua quy tắc, nó muốn hiển hóa một cách chân thực lên trên tòa tế đàn này.
"Hoang..."
Tiềng vù vù vang lên, đằng sau còn có cả chữ viết thế nhưng lại bị cắt đứt, không thể nghe thấy được gì.
Chiếc đỉnh này rất cổ xưa và thần thánh, trong tích tắc nó hiện ra một cách chân thực, đứng ở bên trên tế đàn Tiên lộ được lưu lại từ vạn cổ trước kia thì nó khiến cho cả trời đất chấn động.
Chiếc đỉnh này quá thần bí, bên trên có những đồ án gồm vạn vật như hoa, chim, cá, sâu, cây cỏ, ngôi sao chư thiên, sinh linh đều hiện lên đầy sống động.
Thế nhưng, nó lại dính đầy máu, không chỉ có một vết, bên trong vẻ đỏ sẫm là khí tức chí cao vô thượng.
Tàn niệm của thần thức từ trong đỉnh truyền ra ngoài rồi kêu gọi nó tiến tới và leo lên tế đàn, tiến vào bên trong chiếc đỉnh kia, cùng nó rời khỏi nơi này và tiến vào một chiến trường bao la khác.
Không hề có địch ý và cũng chẳng phải là mộng ảo, đó là lời kêu gọi vô cùng chân thực và cấp bách, muốn hắn nhanh chóng đi tới.
"Xảy ra chuyện gì thế, ta biết các ngươi sao?" Hô hấp của Thạch Hạo trở nên dồn dập, đã mấy lần hắn muốn bước chân tiến lên tế đàn cổ xưa này.
Hắn có một loại kích động muốn tung hoành thiên địa, ngao du vạn cổ, chinh chiến cùng sinh linh mạnh mẽ nhất!
"Xoẹt!"
Chiếc đỉnh nhanh chóng mờ đi và biến mất trên tế đàn, nó chỉ để lại một bóng mờ chứ không cách nào hiện ra ở đây được.
Rất rõ ràng, để hiển hóa hoàn toàn ở nơi này thì cần tiêu hao sức mạnh vô tận.
Nó chỉ có thể đứng ở trong một hư vô mờ ảo và chờ đợi để tiếp đón, chờ đợi có người tới giúp đỡ một phần sức lực, nó phải gánh chịu vô cùng vô tận quy tắc.
"Tại sao lại mời gọi ta, biết ta ư?" Thạch Hạo thất thần.
Trong lúc vô tình hắn đã cất bước đi tới gần tế đàn này, hắn thật sự rất muốn biết chiếc đỉnh này sẽ dẫn hắn tới nơi đâu.
Bỗng nhiên, lông tơ toàn thân hắn đều dựng đứng, cơ thể căng cứng nên nhanh chóng lùi về nơi xa, rời xa tòa tế đàn này.
Từ khi bước lên con đường của chính mình, bước ra bước cuối cùng kia và tu ra một luồng tiên khí thì thần giác của hắn vô cùng nhạy bén. Luôn có thể nhận biết trước một bước nguy hiểm đang ập tới.
Lúc này, cả da đầu hắn đều tê dại, rất rõ ràng, nơi này có nguy hiểm vô cùng lớn, nếu như tiến lên thì nhất định phải "người chết đạo vong."
"Đây là cạm bẫy ư, hay là một loại mê hoặc cố ý hấp dẫn ta tiến về trước, rồi sau đó g**t ch*t ta?" Hắn nghi ngờ và sợ hãi trong lòng, lúc này không ngừng rút lui.