Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Đọa Thần tử nếu biết ngươi đến thì chắc chắn sẽ ra tay." Tên Mập nói.
"Đọa Thần tử mạnh mẽ vô biên, ấy da, liên quan tới hắn thì có nhiều tin đồn lắm, rốt cuộc cũng đã gặp được chân nhân rồi." Thỏ nhỏ réo lên.
"Ngươi đứng bên kia hả?" Thạch Hạo gõ đầu nàng một cái.
"Ối trời, ngươi dám đánh ta hả!" Thỏ nhỏ trừng cặp mắt hồng của mình rồi duỗi thẳng chân, lập tức một quán rượu nhỏ ở trên con phố khác liền nổ ầm.
Thế nhưng việc này cũng chẳng hề thu hút sự chú ý của người khác, trong Táng thành thường hay tranh đấu, một vài nơi tự dưng bị phá hủy cũng là chuyện bình thường.
"Ta sẽ chờ hắn hiện thân!" Thạch Hạo nói, hắn luôn muốn đòi lại công bằng cho hai vị sư huynh mình, nếu như Đọa Thần tử nghĩ rằng sẽ giết hắn thì vừa khéo để thanh toán luôn.
"Đi thôi, chúng ta dạo quanh thử, nhìn xem có may mắn gì hay không." Đả Thần Thạch nói.
Tào Vũ Sinh dẫn đường, đi về một khu vực khác.
Táng thành, không có tường thành, nơi đây rộng lớn, vô cùng phồn hoa. Ở đây có phố chợ, có khu vực cổ thành và hạng người nào cũng có cả.
Ngoài ra, trong thành còn có cả núi rừng có màu đỏ sậm, đó là thứ được lưu lại của kỷ nguyên trước, bên dưới những mảnh đất này có chôn giấu báu vật.
Chỉ là tầng đất này quá cứng nên khó lòng phá tan được.
Dù vậy, khu địa vực này cũng bị người xưa cày xới tới mấy chục lần, không hề buông tha bất cứ thứ gì, mà việc khiến người khác kinh ngạc chính là, dù có làm như thế thì vẫn có người phát hiện ra một vài thứ tốt.
"Một hạt châu đỏ đậm như máu, có người đào được thứ tốt kìa, đừng nói là tinh hoa huyết dịch mà sinh linh vô thượng sau khi chết ngưng tụ và lưu lại nhen?"
Loanh quanh hơn nửa canh giờ thì trong vùng núi này truyền tới tiếng kinh ngạc.
Tiếp theo, khu vực ấy bùng phát chiến đấu, có người xuất thủ tranh cướp viên huyết châu kia.
Mấy người Thạch Hạo nhíu mày, nơi đây quả nhiên chẳng phải là nơi tốt lành gì, mặc dù có thu hoạch nhưng nếu không có thực lực thì cũng đừng mơ có thể mang đi mà còn có thể sẽ nguy hiểm tới tính mạng.
Người phát hiện hồi nãy đã chết, hắn cũng chưa kịp nói câu nào thì đã bị người khác giết, sau đó một đám sinh linh tranh cướp viên huyết châu này.
Đáng thương nhất chính là, sau khi xác định lại thì mặc dù viên huyết châu này là huyết tinh thế nhưng vật chất thần tính ở bên trong đã tiêu tán từ lâu, không còn giá trị nữa.
Từ khi tới nơi này Thạch Hạo vẫn luôn mở Thiên mục, phù văn trong con ngươi lấp lánh liếc nhìn khắp vùng đất này chẳng hề rời, thế nhưng vẫn không có phát hiện được thần trân nào.
Đúng là có một vài miếng binh khí vỡ nát cùng với đồ bình thường, thế nhưng tới cảnh giới như hắn thì những bảo liệu như vậy không hề lọt vào mắt.
"Từng đời đều tới nơi này thì làm sao còn sót lại thứ tốt, vẫn nên chuyển nơi khác thôi."
"Tên mập kia, ta tưởng ngươi là thổ địa ở nơi này thế nhưng không ngờ lại dẫn tới nơi chẳng hề có chút lợi ích gì cả, nơi đây bị người khác tìm kiếm chắc hơn cả trăm lần rồi." Thỏ nhỏ tức giận mắng.
"Táng thành không đơn giản đâu, bí mật nhiều lắm, trong đây chắc chắc vẫn còn có thứ tốt, trăm ngàn đời trước giờ đều có những cảnh tượng kỳ dị vờn quanh, chỉ là không có mấy người dám đi vào mà thôi."