Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Quái thai cổ đại, từng người đều độc lai độc vãng, duy ngã độc tôn thì làm sao mà kết minh được?" Thạch Hạo nói.
"Tình thế quá bức bách, bởi vì có người đầu tiên kết minh thì những người khác nếu đơn lẽ chắc chắn sẽ rơi vào nguy hiểm. Ví như đạo huynh, tuy rằng kinh tài tuyệt diễm có thể so với thiên kiêu cổ đại, thế nhưng nếu bị hai người như vậy liên thủ hoặc ba người vây công, vậy huynh có thể tự vệ được không?" Long Vũ hỏi.
Thạch Hạo cười cười không nói gì.
"Ta biết, với thực lực của huynh đài thì quả thật có thể bễ nghễ đương đại, thế nhưng Vương của cổ đại, bất cứ một người nào cũng đều là như thế, đều xưng tôn một đời." Long Vũ thấy hắn không phản đối nên tiếp tục giải thích, nói: "Vương của cổ đại, ngoại trừ những người cá biệt như Thập Quan vương, nếu như không thể bước ra bước kia thì người này cũng không yếu hơn người kia là bao, một khi hai ba người liên thủ vây công giết một người thì tuyệt đối là trí mạng. Vì lẽ đó, huynh đài tuy mạnh thế nhưng cũng nên liên hợp với một vài người cùng chí hướng với mình."
Thạch Hạo gật đầu và cũng không nói gì.
Tào Vũ Sinh, Thanh Y ngồi bên cạnh cũng không hề phát biểu ý kiến, trong lòng bọn họ rất là kinh ngạc, rốt cuộc quái thai cổ đại cũng đã tới và xem Thạch Hạo tương tự như mình.
"Huynh đài nếu như liên thủ với chúng ta thì mới có thể tự vệ ở trong Tiên cổ này, đồng thời sẽ đoạt vận may lớn vào lúc cuối kia." Long Vũ nói, tiếp tục phân tích cho hắn thấy.
"Ta có thể suy nghĩ, thế nhưng đám người Liệp sát giả của Thiên quốc cũng chẳng hề lọt vào mắt của ta." Thạch Hạo bình tĩnh nói.
"Đạo huynh vẫn còn quá coi thường Thiên quốc rồi, quả thật nói bọn họ là người nguy hiểm nhất, đệ nhất Liệp sát giả cũng rất mạnh, có thể chỉ tạo nên chút phiền phức cho Vương của cổ đại thôi. Thế nhưng, đáng sợ nhất chính là quái thai cổ đại của Thiên quốc, nếu như hắn ra tay thì dù là Thập Quan vương hay là Ninh Xuyên cũng phải thủ thế thật kỹ để nghênh đón." Long Vũ cẩn thận nhắc nhở.
"Lẽ nào hắn đã bước ra bước cuối kia?" Thạch Hạo hỏi.
"Dựa vào năng lực của người này thì chắc chắn đã thành công!" Long Vũ nói
"Ồ!" Thạch Hạo không tỏ ý kiến gì.
Đả Thần Thạch vô cùng khó chịu, nó rất muốn nói rằng Hoang đã bước ra bước kia thế nhưng nó không thể nói được, vẫn còn muốn dựa vào thứ này để chôn giết những địch thủ bất thế kia.
"Cửu thiên thập địa kinh của Cổ Thánh tử Thần miếu rất khó giải, mạnh mẽ kinh khủng." Nói tới đây thì giọng điệu trong lời nói của hắn vô cùng đặc biệt. Sau đó thì cũng nhắc tới Minh thổ, nói: "Hắc Ám thần tử cũng không phải là quái thai cổ đại thế nhưng cũng coi là như vậy."
"Có cách nói vầy nữa à?" Thanh Y hỏi, có thể hiểu hơn về đối thủ thì rất có lơi cho Thạch Hạo.
"Hắc Ám thần tử là một bộ xác ướp cổ, đã thông linh và thức tỉnh ở đời này, ai ai cũng biết cả. Nguồn gốc thật sự của hắn thì các ngươi biết không? Đó chính là một bộ thi thể đã được chôn cất không dưới năm đời, thân thể bất hoại, kim cương bất diệt, đáng sợ tới kỳ quái. Hắn tuy rằng đã mất đi thần thông ở kiếp trước thế nhưng thân thể vẫn còn những phản ứng theo bản năng, có thể phát sinh hào quang thần bí để xé nát chư địch, vô cùng đáng sợ. Theo như dự đoán của Quân Đạo và Đọa Thần tử thì rất có khả năng hắn còn kinh khủng hơn một vài Vương của cổ đại khác."