Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Khí tức kỳ lạ của một vài sinh linh trong Táng thành nhanh chóng biến mất trong phạm vi thần niệm của Thạch Hạo, rõ ràng bọn họ đều là nhân vật siêu tuyệt, trong phút chốc không nên tra xét kỹ.
"Có thể là quái thai cổ đại, cũng có thể là dân bản địa, những người này rất lợi hại." Tào Vũ Sinh nói.
Thạch Hạo gật đầu, đến giai đoạn hiện nay, hắn tu ra một luồng tiên khí, có thể siêu nhiên trên quần hùng, mặc dù gặp phải nguy hiểm thì hắn cũng có thể rút lui cho nên cũng không quá lo lắng.
"Người của Thần miếu đi rồi, cũng không phải tiến tới đây." Thanh Y nói, nàng linh cảm một cơn gió lớn đang thổi tới báo hiệu cho cơn mưa tầm tã phía sau, có lẽ sẽ có đại chiến tuyệt thế diễn ra.
Con Kim văn Bạch hổ chính là thánh thú của Thần miếu, nó đã bị g**t ch*t cho nên bọn họ chắc chắn sẽ không giảng hòa.
Thạch Hạo không có truy kích, những người kia hắn không hề bận tâm tới làm gì, có thì cũng chỉ có mỗi Cổ Thánh tử, dù hắn có bước ra bước kia đi nữa thì đã làm sao, nếu hắn dám xuất hiện thì chắc chắn sẽ tặng cho hắn một niềm vui bất ngờ!
Dù sao, hắn cũng đã tu ra một luồng tiên khí trước kẻ này.
"Thần miếu rất đáng sợ, Cửu thiên thập địa kinh của bọn họ được xưng là truyền thừa vô thượng, không có bất kỳ truyền thừa nào sánh bằng." Tào Vũ Sinh nói.
Thạch Hạo gật đầu, hắn cũng có chút hiểu biết với đạo thống cổ xưa này.
Thần miếu kia không lớn và cũng không phải rộng rãi thế nhưng lại trường tồn cùng tuyên cổ, thờ phụng ba vị tượng thần.
Nghe đồn, đó chính là ba bức tượng bất diệt từ xa xưa, đại biểu cho sự chí cường!
Có người nói, đó chính là mấy vị tiên chủ thời Tiên cổ, cũng có người cho rằng đó là thần tổ ở niên đại Thần đạo được chú định sẽ bất hủ, còn có người đoán chính là Thiên đế gần như vô địch cả khắp đất trời.
Táng thành, phố chợ đông đúc, người tới kẻ đi, hiện giờ, trong tiểu thiên thế giới này có tiên trân cũng không phải là bí mật gì nữa, tin tức sớm đã tiết lộ ra ngoài rồi.
Đâu đâu cũng có sạp hàng được bày bán các loại dị vật kỳ trân, những tu sĩ nào cần đều có thể tới trao đổi.
Trong thành, vùng núi đỏ đậm với diện tích cực lớn, đó chính là những nơi đã bị tiên huyết nhuộm đỏ, là cuộc đại chiến ở cổ đại lưu lại, nơi này có rất nhiều sinh linh đang tìm kiếm thứ gì đó.
"Bên trong lòng đất của nơi này không hề bình thường, từng có người đào được nửa bộ tiên kinh." Tào Vũ Sinh giới thiệu.
Hơn nữa, nghe đâu cây nhỏ Tiên đạo mà Thập Quan vương chiếm được là dựa vào những ghi chép trong một khối cốt thư bằng ngọc thạch chỉ dẫn hắn tới đây cho nên mới có thu hoạch như vậy.
Do đó sinh linh ở bên ngoài mới chen nhau tiến vào Táng thành, tất cả mọi người đều muốn tìm được vận may lớn.
Và nơi đây cũng chính là nơi mà dân bản địa trao đổi những thứ cần thiết, cho nên vô cùng náo nhiệt.
Đột nhiên, Thạch Hạo ngẩng đầu, cảm thấy điểm kỳ lạ, thân thể sinh ra ý lạnh, cảm giác này rất lạ, tự nhiên lại hiện lên.
"Lui lại!"
Hắn quát lớn một tiếng rồi vung ống tay áo cuốn đám Thỏ nhỏ tới viễn không, rời khỏi nơi này.
Cảm giác này vô cùng khó tỏ, khi tu ra được một tia tiên khí thì thực lực bản thân tăng mạnh, thần giác nhạy cảm tới cực hạn, lúc đứng trước nguy hiểm sẽ có một cảm ứng thông linh nào đó.
Không chút tiếng động nào, khe nứt hư không xuất hiện và một vệt sáng màu máu hiện ra quét thẳng về nơi ấy.
Ban đầu, thứ này cũng không hề tiết lộ chút rung động nào nhưng mãi tới khi Thạch Hạo ra tay muốn cắt đứt nó thì mới tạo nên những gợn sóng mênh mông.