Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Một khúc xương trán xanh như ngọc thạch, mặc dù từ thiên cổ lưu lại tới giờ nhưng vẫn còn ánh sáng lộng lẫy, trông rất trơn bóng.
Một chiếc lá màu vàng không lớn lắm thế nhưng lại lấp lánh đâm thủng xương trán và ghim chặt nơi mi tâm, nó hiện ra vẻ yêu diễm lạ thường.
Trên xương trán này vẫn còn có mấy lỗ thủng khác rất nhỏ, cũng là do chiếc lá lưu lại, trong nhóm tro tàn này còn có mấy chiếc lá lưu chuyển ánh sáng lộng lẫy.
Cảnh tượng như thế này khiến mọi người kinh hoàng, bởi vì quá thần dị!
Ngay cả Thạch Hạo cũng hóa đá, Đả Thần Thạch lại gào lên kỳ lạ, tỏ vẻ khó mà tin được, bọn họ cảm ứng được khí tức của Liễu Thần, chiếc lá hoàng kim này là của Liễu thụ.
"Thật là lợi hại, đây là tiên thụ gì mà chỉ cần một chiếc lá cũng có thể ghim chặt một sinh linh vô thượng!" Tào Vũ Sinh thán phục.
Dòng máu đen kia là do sinh linh bị phong ấn kia lưu lại, nó đã bị luyện hóa và chỉ còn sót lại khúc xương trán này, hiện giờ lộ ra một vài bí mật của ngày xưa.
Tâm thần của Thạch Hạo khó mà bình tĩnh được, hắn nhìn chằm chằm thứ này.
Đây là vật được lưu lại hơn một kỷ nguyên trước đồng thời bên trên còn có chiếc lá liễu màu vàng khiến lòng hắn chập trùng!
"Liễu Thần, người có thân phận ra sao?" Cảm ứng của hắn không hề sai, khí thế này hoàn toàn giống, tuyệt đối bắt nguồn từ Liễu Thần.
Hắn nghĩ tới một chuyện mà Khổng Cầu Kỳ từng nói với mình, cùng với một vài truyền thuyết mà hắn thăm dò từ những nơi khác.
Lai lịch của Liễu Thần rất kỳ lạ, vô cùng thần bí, nghi rằng nó đã từng niết bàn, từ một hạt giống nảy mầm sống lại, và cũng nghi rằng nó lần nữa bị phá hủy nửa thân thể và cắm rễ ở một nơi thần bí để tu dưỡng.
Liễu Thần chưa bao giờ nói qua quá khứ của nó, tựa như đã quên hết mọi chuyện vì đã quá lâu.
Thạch Hạo suy nghĩ xuất thần, kỷ nguyên Tiên cổ đã xảy ra thứ gì và lúc ấy Liễu Thần tồn tại ra sao? Đến cùng cuộc thảm chiến đã diễn ra như thế nào mà lại hướng dần tận thế?
Gió lớn xua tan tro tàn, một vài chiếc lá lưu lại cùng với một khúc xương trán xanh, tất cả đều lưu chuyển ánh sáng lộng lẫy.
Mấy người đều chấn động, bởi vì có thể đoán ra được một chuyện đã xảy ra ở ngày xưa, một cây Liễu thụ từng đánh bại một tên sinh linh vô thượng và niêm phong hắn ở trong bình gốm này.
"Sinh linh này khẳng định rất mạnh, ngay cả xương trán bị xuyên thủng thế nhưng cũng không chết nên mới bị phong ấn, chẳng lẽ nguyên thần cũng không bị tổn hại hay sao?" Thanh Y than thở.
Bọn họ nghĩ tới, có một vị Chân Thần từng ngồi xếp bằng trong thạch thất này, hắn là trùng hợp bế quan ở đây hay là phụ trách trấn thủ bình gốm này? Khó có thể nói rõ!
"Còn có một khúc ngắn của cành liễu thế nhưng đã bị cháy đen và hủy diệt rồi." Tào Vũ Sinh nói.
Bên trong đống tro tàn có một cành liễu từng xuyên thủng xương sợ kia, chỉ có điều cành cây này đã bị đốt cháy hết quy tắc cùng sức mạnh Tiên đạo, chỉ còn dư lại chút tàn tích.
"Thật khủng khiếp, còn lợi hại hơn nữa, thật là thần uy cái thế mà." Đả Thần Thạch than thở.
Thử tưởng tượng ở kỷ nguyên Tiên cổ từng có một cây Liễu kích thương địch thủ như vậy, một cành cây vàng xuyên thủng đầu lâu của một sinh linh vô thượng và trấn phong hắn.