Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Nó cũng không phải là mèo, mà là một con Kim văn bạch hổ trong truyền thuyết!
"Không thể nào, nghe đồn Bạch Hổ nắm giữ sát phạt đáng sợ nhất, đời sau của chúng người này mạnh hơn người kia, mà nếu là người đảm trách Kim văn thì càng là Vương tộc!"
Rất nhiều người giật mình, Bạch Hổ mạnh biết chừng nào, là một trong những chủng tộc hung hăng nhất trong thiên địa này, thủy tổ của tộc này còn dám la hét trước mặt Chân Long, hung danh chấn thế.
"Ngân miêu" rút lui, bộ lông phát sáng cứ như được phủ thêm một tầng ánh sao sáng bóng tới mức có thể phản chiếu được, mỗi một cọng lông đều phát ra ánh sáng lộng lẫy.
Một chùm phù văn hình thành, gần như từ trong cơ thể của hiện ra, khí tức kinh khủng tràn ngập, nó muốn liều mạng.
"Uhm?!" Đột nhiên, vẻ mặt của Thạch Hạo hơi động, hắn lưu lại một bộ linh thân còn chân thân thì biến mất, tay cầm một thanh tiên kiếm tuyệt thế xuyên thủng hư không, thần quang vạn luồng, lôi điện vô tận, nhanh chóng rời đi.
Ầm!
Cũng không biết ở xa bao nhiêu dặm, một ngọn núi lớn màu đen nổ tung, ngọn núi này trúng phải một đòn của hắn liền hóa thành bột mịn, trên mặt đất lại xuất hiện vô số khe nứt đang lan tràn về bốn phương tám hướng.
"Công nhận ngươi nhịn giỏi thật." Thạch Hạo than nhẹ.
Có người lấy Phá Giới phù rời khỏi nơi này, tuy rằng hắn cảm ứng được thế nhưng lại đuổi không kịp, dù hắn dùng tới kiếm thai chặt đứt hư không thì người kia vẫn trốn đi được.
Chính xác, đó chính là đệ nhất Liệp sát giả của Thiên quốc!
Sau một khắc, hắn lại biến mất ở nơi này và nhanh chóng trở lại hố trời, con Kim văn Bạch hổ kia đang bùng phát hòng chạy trốn thế nhưng lại bị linh thân của hắn chặn đứng.
Xoẹt một tiếng, chân thân Thạch Hạo trở về và hợp nhất hai thân với nhau.
Con mắt của Kim văn Bạch hổ trở nên thâm thúy, nó không ngừng rút lui và cảm thấy tình huống không ổn lắm.
Hiện giờ không chỉ là nó mà mọi người đều biết, vừa nãy Hoang đã đi đuổi bắt đệ nhất Liệp sát giả của Thiên quốc, ngông cuồng tới mức khiến người khác khiếp sợ!
"Là một người có tiếng tăm thế nhưng khi nhìn thấy đệ đệ mình bị giết thì lại thờ ơ lạnh lùng, cứ thế trốn chạy." Thạch Hạo cảm thán.
Câu này vừa ra khiến tất cả mọi người sợ hãi.
Đệ nhất Liệp sát giả của Thiên quốc lại bỏ qua Thạch Hạo và cứ thế rời đi, có thể thấy được hắn không hề có chút chắc chắn nào khi ra tay với Thạch Hạo, nếu không sẽ không tới mức bỏ đi như thế.
"Người này rất đáng sợ!" Thanh Y nhíu mày, đệ đệ ruột của mình chết ở ngay trước mặt thế nhưng vẫn chẳng thèm để ý, bình tĩnh và quyết đoán rút lui, không hổ là xuất từ Thiên quốc, là vương giả cất bước trong bóng tối.
"Có phiền phức rồi, người vô tình và tàn nhẫn như vầy, hắn vẫn luôn ẩn nhẫn nhưng một khi ra tay sẽ là một đòn như trời giáng, sẽ là trí mạng." Vẻ mặt của Tào Vũ Sinh vô cùng nghiêm túc.
Đệ nhất Liệp sát giả Thiên quốc được xưng là chí tôn trẻ tuổi đáng sợ nhất thượng giới, thực lực có thể sánh ngang với truyền nhân Tiên điện, thế nhưng trước nay hắn không hề ra tay trực diện mà đều đi ám sát, vậy ai có thể ngăn cản?!
Hắn là một trong những người trẻ tuổi đáng sợ nhất của ba ngàn châu, không ai dám trêu chọc bởi vì nếu như bị hắn chú ý thì đồng nghĩa với việc tử vong, không có chút cơ hội sống sót nào.
Quái thai cổ đại cũng rất kiêng kỵ hắn, bởi vì không thể lúc nào cũng trong tình trạng cảnh giác, luôn luôn có lúc sơ hở, và một khi bị hắn bắt lấy cơ hội thì nhất định sẽ là một chiêu đầy sắc bén rọi cả mười châu, máu tươi tưới thiên địa!
"Ta tới từ Thần miếu." Kim văn Bạch hổ nói, con ngươi bạc lấp lánh, nó vẫn không ngừng lùi về sau.
Thần miếu? Mọi người đều hít vào ngụm khí lạnh, lai lịch của nó quả nhiên đáng sợ, đó là một ngôi miếu thờ vô cùng cổ xưa, là truyền thừa cổ lão có thể sánh vai cùng Tiên điện, Cung điện Chí Tôn.