Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Một con mèo do quái thai cổ đại nuôi dưỡng?
Rất nhiều tu sĩ không thể nào tin được, một con hung thú mạnh mẽ như vậy lại không phải là chúa tể một phương, cũng không phải là chí tôn trẻ tuổi của một bộ tộc mà chỉ là một con sủng vật.
Việc này quá hoang đường, rất khó chấp nhận được, quá khó tin. Rất nhiều người ngớ ra đồng thời sinh ra cảm giác sợ hãi, sắc mặt vô cùng khó coi.
Con mèo do một vị quái thai cổ đại nuôi dưỡng lại là một cường giả đỉnh cao nhất, bọn họ không cách nào sánh ngang được với nó khiến ai cũng cảm thấy thất bại, bi ai ủ rũ, lòng tự tin bị đả kích vô cùng nghiêm trọng.
"Gào, không nghe lời của ta sao?" Ngân miêu quay quanh một vòng rồi nhìn chằm chằm đám sinh linh đang ngớ ra kia, nó bình tĩnh tản bộ về trước.
Phần phật, đám người ở dưới đáy hố trời đều tản lui về sau, một con mèo trắng đã như vầy thì chủ nhân của nó sẽ ra sao, người kia sẽ như thế nào?
Mọi người không dám tưởng tượng, có thể sẽ có quái thai cổ đại xuất hiện, một đầu ngón tay cũng đủ giết cả đám cao thủ, thực lực cách biệt quá lớn, khác nhau cả trời cả vực!
"Các ngươi đã chậm rồi." Ngân miêu đứng bên trên tảng đá xanh lớn rồi ngẩng đầu, ngay cả hai mắt nó cũng có màu bạc tựa như là hai mặt trời nhỏ vô cùng rực rỡ.
Một đám người cuối cùng khi nghe thế thì vô cùng sợ hãi nên vội vàng phóng vút lên trời cao, liều mạng chạy tốn.
"Meo..."
Ngân miêu rít lên một tiếng, có thể thấy được phù văn màu bạc đang từ trong miệng nó khuếch tán ra ngoài, thứ này cứ như là những gợn sóng uốn lượn trong hư không.
Giữa không trung, đám người kia kêu thảm thiết, âm thanh bụp bụp truyền tới, có tới mười mấy tên sinh linh đều rạn nứt thân thể, cả người đầm đìa máu tươi rồi rơi xuống từ trời cao.
"Trốn mau!"
Còn mấy chục người khác miệng đều phun ra đầy máu và nhanh chóng trốn về phía chân trời, ngay cả đầu cũng không dám quay lại, một vài vết máu vẫn còn lưu lại trong hư không.
Tu sĩ nơi này đều sợ hãi, những người kia chỉ vì hơi chậm một bước mà đã gặp phải huyết kiếp, thực sự có chút oan ức, con ngân miêu này mạnh tới mức thái quá.
Nó chẳng hề kiêng dè, tùy tâm mà động, không người nào có thể kìm chế!
"Xem ra người mà ta giết không đủ thì phải, vừa nãy ta cũng nói lời tương tự thế nhưng vẫn có người phản kháng, cũng không phải toàn bộ mọi người đều rời đi."
Ở bên khác, Huyết Kích lên tiếng, trên người mang theo một luồng khí sát phạt, tay cầm ám kích lớn màu đỏ nhìm chằm chằm mỗi người.
Vèo!
Hắn bỗng dưng biến mất, đây chính là Liệp sát giả của Thiên quốc, vô hình vô ảnh, có thể ám sát toàn bộ sinh linh mạnh mẽ trong thiên hạ này.
Sau một khắc, âm thanh nứt xương truyền tới, tiếng vang của huyết dịch phóng lên cao phát sinh, trong hư không có một thanh ám kích lớn màu đỏ mang theo ánh đỏ lóe qua và sáu bảy người đã bị đánh gục.
Sau đó, chiến kích lần nữa quét tới, phong mang màu đỏ sậm ấy tăng mạnh, lại có một vài tu sĩ bị thu lấy sinh mệnh, thi thể ngã ầm xuống đất.
Nơi đây trở nên vô cùng hoảng loạn, mọi người nhanh chóng rút lui thoát khỏi khu vực này, họ nhanh chóng tiến về biên giới của hố trời.