Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Chắc chắn có quái thái cổ đại ở Táng giới, nếu như khai quật được thứ tốt thì không thể thiếu phân tranh đâu." Tào Vũ Sinh phán đoán.
"Vật kia rất kỳ lạ thế nhưng hẳn không có sự sống, các ngươi tản ra đi, để ta xuống dưới xem thử." Thạch Hạo nói.
Mấy người gật đầu, ai cũng biết thực lực hiện giờ của Thạch Hạo, sau khi tu ra một luồng tiên khí thì đã rất khó gặp được đối thủ ở trong Tiên cổ này, sẽ không sợ đám người phía dưới.
Nếu như đề phòng thì cũng chỉ có đám sinh linh vô địch như Ninh Xuyên, Thập quan vương mà thôi, những người như thế vừa tới thì chắc chắn sẽ tạo nên sóng lớn kinh khủng.
"Ngươi phải cẩn thận đó." Thanh Y nói, nàng, Thỏ nhỏ và Tào Vũ Sinh cùng nhau quan sát động tĩnh mỗi phương.
Thạch Hạo lấy ra thanh Tiên kiếm Đại La rồi nhảy xuống dưới hố trời, nơi đây có rất nhiều người đang tìm kiếm.
Cái hố này rộng lớn bao la, dù là ở dưới đáy thì phạm vi cũng đã hơn ngàn dặm, đá lớn lổm chổm thành từng đống, kèm theo là mùi máu cùng khí tức tiêu điều.
"Keeng!"
Thạch Hạo ra tay, dùng thanh kiếm thai không gì là không thể xuyên thủng này chém mạnh tới, lúc này hàng loạt bóng người liền chui vào sâu trong lòng đất.
Hố trời rất lớn, mặc dù nhiều người đi xuống thế nhưng cũng không tới mức chen chúc nhau, không ai chú ý tới Thạch Hạo cả mà cứ yên lặng tìm kiếm.
Dưới lòng đất có rất nhiều hang động bí ẩn và gần như bị mọi người đào bới lên hết, dù sao Lục quan vương cũng đã từng chiếm được xương tay của Tiên ở nơi này cho nên những người khác cũng vô cùng khát khao, vạn nhất có thể đạt được một thứ khác cũng nên.
Thạch Hạo hít sâu một hơi, khi đi sâu vào dưới lòng đất thì đã không còn ai, hắn bắt đầu rót thần lực vào kiếm thai, trong nháy mắt thứ này bùng phát ra ánh sáng lấp lánh vô cùng chói mắt.
Dù là đã thâm nhập sâu vào trong lòng đất nhưng những người ở bên trên hố trời vẫn thất kinh, nhìn thấy những vệt hào quang đang tỏa ra từ những khe nứt bên dưới.
"Trời ạ, đừng nói là Tiên bảo xuất thế nghe?"
"Rực rỡ ghê, là có người vận dụng bí bảo cấm kỵ hay là bên dưới xuất hiện tiên trân?"
Đám người thốt lên đầy kinh ngạc, ai nấy đều giật cả mình.
Bọn họ nếu như có thể nhìn thấy được cảnh tượng bên dưới nền đất ấy thì nhất định sẽ càng giật mình hơn, bởi vì nơi này còn rực rỡ hơn gấp mấy chục lần, cơ bản không cách nào nhìn thẳng vào dược.
Thạch Hạo đầu dưới chân trên, hai tay cầm lấy kiếm thai rồi hóa thành một vầng thái dương bất hủ, ánh kiếm huy hoàng xé rách tất cả mọi ngăn cản rồi nhanh chóng chui sâu vào lòng đất.
Tốc độ quá nhanh, thân kiếm cùng hợp nhất hóa thành cầu vồng kinh thiên xuyên qua địa tầng, không gì có thể ngăn cản, toàn bộ đá lớn, kim loại cũng không thể cản trở.
Dọc theo đường đi hắn nhìn thấy những thần liệu, binh khí vỡ nát cổ xưa, tất cả đều đang tỏa ra hào quang thế nhưng hắn cũng không có bắt lấy, mục tiêu của hắn rất rõ ràng, là nhắm về nền đất bên dưới.
Trong lúc này, những thần liệu, binh khí cổ xưa kia đều bị kiếm thai vô thượng trong tay hắn chém nát, không gì không thể phá!
Hào quang mờ mịt buông xõa, sinh linh hình người bên trên kiếm thai càng thêm rõ ràng hơn, nó tỏa ra từng làn mưa ánh sáng tựa như là vũ hóa phi tiên trông vô cùng sống động!
Thạch Hạo cũng không muốn lưu lại những dấu vết của kiếm thai trên con đường này, cho nên hắn khẽ rung thanh kiếm này, kết quả cũng không phải là một đường hầm đâm xuyên qua nham thạch mà là một con đường rộng lớn bao la nứt ra hai bên.
Một hố sâu to lớn xuất hiện theo phương hắn lao xuống dưới, mà xung quanh lại bắt đầu rạn nứt và lan tràn.
Thổ địa nơi này bị nhuộm máu của rất nhiều sinh linh và cứng rắn cực kỳ, rất khó có thể kích nứt các tảng đá, tầng đất, nếu không thì sớm đã bị người khác xới tung lên rồi.
Nhưng hiện tại, Thạch Hạo tựa như cầu vồng nhanh chóng chém sâu xuống lòng đất!
"Tới rồi!"
Trong lòng Thạch Hạo hơi động, tốc độ chậm lại rồi khẽ động kiếm thai để đi tới nơi cần tới.
Tầng đá nham thạch này rất dày, ngăn trở con đường tiến xuống dưới của Thạch Hạo, hắn biết đây chính là tòa nhà đá kia, nếu xuyên thủng nó thì có thể thấy được sinh linh lấp lánh bên dưới.