Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Táng: chôn cất.
"Có phải ngươi cảm giác kỳ lạ đúng không?" Tào Vũ Sinh nhìn hắn.
"Không sai, nơi này có khí tức Tiên đạo." Thạch Hạo gật đầu, càng thêm nghi ngờ, lẽ nào Liễu Thần ở đây, nếu không vừa nãy sao lại sinh ra cảm ứng khó tả như thế.
"Vậy được rồi, đúng là thế." Mập mạp nói.
Người có thần giác nhạy cảm, lần đầu tiên đến Táng giới đều có giao cảm như này, sẽ cảm ứng được dấu vết của Tiên để lại, vì vậy mới khiến nơi đây trở nên siêu phàm.
"Phù... "
Ngoài cơ thể của Thanh Y xuất hiện một vầng sáng xanh như một vầng trăng thánh khiết xuất hiện, tỏa sáng và đặt nàng bên trong, ánh sáng nhu hòa mờ ảo bay lên.
"Thật kỳ diệu, ta cảm giác được sự đau thương và vui sướng của nó." Thanh Y nói như mớ ngủ, bàn tay nhỏ đưa ra vàchạm vào vầng sáng xanh, sau đó lại nhìn vùng đất này.
"Củ cải vàng, củ cải trắng, ta nhìn thấy rất nhiều dược liệu cổ, ăn thật là ngon." Thỏ nhỏ cũng như đang mơ, mắt to đo đỏ nhắm hờ, dáng vẻ như vô cùng hưởng thụ.
"Thế Giới thạch, Hỗn Nguyên thạch, Vạn Pháp thạch... trời ơi, ta tựa hồ đã nhìn thấy chúng." Đả Thần Thạch cũng kỳ quái kêu lên, tựa như ma rung, xông loạn chỗ này.
Táng giới rất lớn, rộng gấp mấy lần tiểu thiên thế giới bình thường.
Phóng tầm mắt nhìn, ngọn núi cao vút, cây cỏ kỳ dị, trong màu xanh ngắt điểm chút hoa văn màu hồng, ánh sáng tỏa ra.
Một giới này, có rất nhiều truyền thuyết.
Biết đến nhiều nhất chính là, nơi đây từng là một trong những chiến trường của kỷ nguyên trước, giết tới trời long đất lở, quỷ khóc thần gào, nhiều loại cường giả đổ máu.
Vì vậy, tiểu thiên thế giới này có khu vực không có một ngọn cỏ, ẩn chứa sát cơ tuyệt thế, trồng xuống cây gì đều không sống được.
Ngay cả cao thủ tiến vào cũng không ở được bao lâu phải trốn đi, nếu không sẽ bị tiêu diệt, cốt văn quanh thân nổ tung, loại sát cơ vô hình kia rất đáng sợ.
Mà một ít nơi lại có sức sống bừng bừng, ví dụ như trước mặt này, các loại cây cỏ đều có màu đỏ thẫm khảm trên màu xanh biếc như từng thần văn đang lớn lên.
Bởi vì sau khi máu thịt của một số sinh linh rơi xuống nên tỏa ra sức sống mạnh mẽ, có thể tẩm bổ vạn vật và cũng không hề có sát khí kinh khủng kia.
Vì vậy, tiểu thiên thế giới này được gọi là Táng giới.
Chôn sinh linh, chôn chiến trường, chôn quá khứ, dưới lòng đất nơi này ẩn chứa quá nhiều bí mật.
"Liễu Thần!" Thạch Hạo nắm chặt tay.
"Đi thôi, chúng ta cũng dạo một vòng, nơi này quả thực có thứ tốt thế nhưng rất khó thấy, một khi đạt được thì chắc chắn là may mắn không nhỏ." Tào Vũ Sinh nói.
Mấy người Thạch Hạo vẫn đang kinh ngạc, nơi này đến cùng là có thứ gì, thế nhưng những gì vừa mới trải qua lại khiến bọn họ bất chợt nghĩ đến điều gì đó.
Vì nơi đây là Táng giới nên chắc chắn cất giấu rất nhiều thứ dị thường, một khi đạt được sẽ vượt qua tưởng tượng.