Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Đây là một nơi như thế nào, Thạch Hạo khá giật mình, từ chỗ Long Nữ hắn đã biết được, Thập Quan vương đã là dùng một cây nhỏ để bước ra bước kia, và vô địch thiên hạ.
Mà thứ này lại được tìm thấy tại một nơi nào đó trong Tiên cổ. Thậm chí, ngay cả đồ vật thành Đạo của Ninh Xuyên đều được lấy từ nơi đó, thực sự rất quái lạ.
"Đi, nhất định phải đến nhìn một lát, ta rất chờ mong." Người khác còn chưa đưa ra quyết định mà Đả Thần Thạch đã không nhịn được nữa.
"Ta đói rồi, muốn ăn chút gì trước đã." Thạch Hạo vuốt bụng nói.
Mấy người nhất thời trợn trắng mắt, đến cảnh giới này của hắn, thức ăn đã không còn là vấn đề, chỉ cần nuốt vào một chút tinh hoa của đất trời liền có thể bổ sung nhu cầu, còn nói gì đến đói bụng chứ.
"Ngươi sẽ không phải là tên tham ăn trong miệng lão già đầu óc không bình thường kia đó chứ?" Thỏ nhỏ trừng đôi mắt to đỏ chót nói.
Vẻ mặt mấy người khác cũng là lạ, cảm thấy nghi ngờ.
"Đó là một lão già đầu óc không ổn định, lời của lão ta các ngươi cũng tin hả? Ngay cả đệ tử của mình mà hắn cũng muốn chôn thì chắc chắn đã tẩu hỏa nhập ma rồi, không cần để ý tới." Thạch Hạo nói.
Tiếp đó hắn lại bĩu môi, nói: "Nếu ta mà là người kia, tất nhiên là quét ngang cửu thiên thập địa, tiêu diệt tất cả địch thủ, sẽ không để lại phiền phức gì."
"Nếu như ngươi không thuộc về lịch sử này, hay là có nguyên nhân gì đây... " Tên mập lầm bầm.
"Mập mạp, ngươi bị sư phụ ngươi lây nên đầu óc cũng không bình thường hả, đang nói nhăng nói cuội gì đó?" Thạch Hạo nói.
"Ta cũng đâu có nói người phải tìm chính là ngươi đâu." Tào Vũ Sinh lẩm bẩm.
"Đói thật rồi." Thạch Hạo ôm bụng, nơi đó đang réo ùng ục không ngừng, không hề có phong độ của "cao thủ đã bước ra bước kia" gì vả.
Tào Vũ Sinh lắc mạnh đầu, cảm thấy mình đã bị sư phụ điên kia dày vò quá mức nên bị lây, nếu không thì sao lại so sánh người kia với kẻ trước mặt chứ.
Ngoại giới, các tu sĩ cảm thấy gần đây quá yên tĩnh, nửa năm qua trong Tiên cổ này không có chuyện lớn gì xảy ra.
Một số người quan tâm Thạch Hạo, muốn biết rõ tình trạng của hắn thế nhưng đều bất đắc dĩ vì khu vực ba ngàn đường đá hoàn toàn mờ mịt, không nhìn thấy hắn ra sao cả.
Chỉ là trước đây không lâu, có người lần nữa khắc lên tên hắn thì từng nhìn thấy nơi đó có chấn động kịch liệt và kinh khủng đến cực độ, sau đó thì chuyện gì cũng không thể biết được.
"Đừng nói là hắn bế quan thành công và bước ra được bước kia chứ." Có Thiên Thần khẽ nói.
Trên thực tế thì Thạch Hạo bế quan hay xuất quan bọn họ cũng không thể nhìn thấy, đến trình độ này thì thiên cơ đã che đậy, không thể nào dò xét.
Mãi đến khi Thạch Hạo hoàn toàn đưa tiên khí hòa vào trong máu thịt, không cho chúng hiện ra, thu lại tất cả khí thế thì bọn họ mới lại nhìn thấy.