Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Thật nặng!"
Thỏ nhỏ cầm lấy kiếm thai để nghịch chơi và xem xét cho rõ, kết quả khi vừa cầm thì tay chùng xuống, suýt nữa đánh rơi trên đất.
Thanh kiếm này cũng không dài thế nhưng lại nặng tới mười mấy vạn cân.
Kiếm thai u ám, không nhìn kỹ còn tưởng là kiếm gỗ, hoa văn trên thân kiếm rất nhiều, có cả sinh linh hình người, chung quanh sinh linh này lại có những điểm đen và còn có một chút dạng như sương mù.
"Cảnh tượng Phi Tiên?"
Nhìn thì rất bình thường, những hoa văn kia cũng không thể hiện chỗ khác biệt nào. Nhưng khi Thỏ nhỏ nhẹ nhàng khởi động thì thanh kiếm này phát sáng rực rỡ vô cùng, nếu nhìn chằm chằm thì sẽ có cảm giác đau nhói.
Sinh linh hình người trên kiếm thai tựa như sống lại, xung quanh có mưa ánh sáng bay bay lóng lánh vô cùng, thứ này hóa thành ánh sáng phi tiên, còn hoa văn dạng sương mù kia thì lại càng giống như tiên khí đang lan tràn ra ngoài.
Mấy người thán phục, không hổ là tiên kiếm Đại la trong truyền thuyết, có dị tượng kinh người, nếu như tiếp tục tế luyện và bồi dưỡng thì nhất định sẽ thành chí bảo vô thượng.
"Tuy đều nói là do trời sinh, đào được từ trong mỏ quặng cổ, nhưng nghe nói còn có bí mật khác." Tào Vũ Sinh nói.
Rất nhiều người không tin, trời đất sao có thể trực tiếp sinh ra một cái kiếm thai, có chút khó hiểu.
Mấy người thay phiên nhau cầm kiếm, thích thủ không muốn buông rời, thanh binh khí này nếu được tế luyện thì trong tương lai nhất định sẽ sáng chói ở thượng giới, trở thành binh khí chí cao.
"Người đã gặp phải chuyện gì thế?" Thanh Y hỏi.
"Đúng thế, ngươi đã nhìn thấy nơi khởi nguồn của kỳ lạ, vậy mà lại còn có thể sống sót trở về." Thỏ nhỏ lầu bầu.
"Trẻ con hay nói bậy, nghe cho vui là được." Thạch Hạo gõ ót nàng một cái.
Hắn nói sơ qua về thuyền cổ màu đen kia và nhắc tới kỳ lạ ở trong đó, mấy người nghe mà trợn tròn mắt, trong đỉnh đá chứa tiên huyết, đầu lâu, dưới vực sâu phong ấn thứ gì đó không rõ...
Tuy bọn họ không tự mình trải qua nhưng nghe Thạch Hạo nói sơ lượt thì đều khiếp sợ, trong khoảng thời gian này không ngờ bên dưới lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Ngay cả Đả Thần Thạch đều cảm thấy lạnh lẽo, thuyền cổ kia đáng sợ và thần bí như vậy, tồn tại từ thiên cổ, có thể sống sót trở về thật không dễ dàng gì.
Bọn họ nói rất nhiều thứ xoay quanh đề tài này, nhưng cho dù suy đoán và nghiên cứu thế nào đều không thể biết khó hiểu kia rốt cuộc là thứ gì.
"Ta đoán, cái kỳ lạ và không rõ kia bây giờ hơn phân nửa là không thể quấy rối những nhân vật mạnh nhất nữa rồi, dù sao thì nó cũng đã bị phong ấn." Thanh Y nói.
Nàng đoán, vị Vương đã trở về từ Biên hoang và có thể là chuyện đã xảy ra ở thời trước, ông một đường lần theo dấu vết rồi phong ấn lại thứ đó.
Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của một mình nàng, cũng chưa chắc là thật.
"Biên hoang ấy đến cùng là ở đâu, là vùng đất thế nào?" Thỏ nhỏ lẩm bẩm, vô cùng tò mò về vùng đất xa xưa đó.
"Rất có thể ngay trong nơi sâu nhất của khu không người, Minh ước Thái Cổ chắc là được lập ra ở nơi này." Tào Vũ Sinh nói.