Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Một cánh tay đứt trên đất lại vẫn có uy thế như vậy, đập nát một Liệp sát giả của Thiên quốc trên mặt đất.
Cảnh tượng như thế quá kinh người!
Thỏ nhỏ miệng tròn vo, mắt to như hồng ngọc phát sáng, rất khó tin vào cảnh tượng phía trước.
Thạch Hạo giơ tay, cánh tay cụt kia bay lại hòng nối lại, đến cảnh giới này thì tinh lực rất dồi dào, rất nhanh se lành lặn.
"Xoạt!"
Vài vệt sáng đỏ như máu trong suốt như ngọc bay tới, tuy không phải rất dài nhưng lại xé rách hư không, nhanh đến cực hạn.
"Cẩn thận!"
Một tiếng keeng, Đả Thần Thạch bay tới, liên tục đánh bay ba vệt sáng đỏ khiến tia lửa văng khắp nơi.
Tào Vũ Sinh, Thanh Y cũng đều biến sắc, đó là Hóa huyết thần châm, một loại bảo cụ thâm độc và đáng sợ được rèn luyện từ xương Thiên Thần, vô cùng sắc bén. Dù Chân Thần mạnh tới đâu mà chỉ cần bị đánh trúng thì chắc chắn phải chết, lập tức hóa thành một bãi máu.
Còn mấy vệt sáng đỏ, một vệt bay về phía cánh tay cụt, hai vệt đâm hướng sau não Thạch Hạo, chớp mắt là đến.
Rất rõ ràng, nơi xa có người không chấp nhận rút lui, muốn dành cho hắn một đòn cuối, bởi vì đã nhìn ra được hắn chắc chắn bị thương nặng, nếu không sao có thể đứt một cánh tay.
Nếu lỡ dịp hôm nay thì chắc chắn sau này không còn cơ hội giết Hoang nữa, bởi vì lúc nãy một tên Liệp sát giả của Thiên quốc rõ ràng hô lớn, có thể Hoang đã bước ra được bước kia!
Tiếng ô ô chói tai xuyên thủng hư không, ánh đỏ trong suốt sắp tiến thẳng tới sau ót Thạch Hạo.
Một tiếng keeng, tia sáng lóe lên, Thạch Hạo cầm kiếm thai trong tay, cũng không thèm xoay người mà cứ thế vung ra sau, tiếng kim loại bị bẽ gãy vang vọng, hai vệt đỏ nứt ra, Hóa huyết thần châm bị cắt đứt và xoắn thành bột mịn.
Dù là được rèn từ xương Thiên Thần cũng không được, dưới kiếm này đều bị cắt lìa.
"Còn có một cái!" Thanh Y biến sắc.
Một cây châm khác xuyên qua hư không, nó xuất hiện đột ngột, không một tiếng động bay về sau gáy Thạch Hạo.
"Vù!"
Thạch Hạo tất nhiên đã biết được, sau gáy phát lạnh, thân thể tỏa sáng, một mảng phù văn bay ra hóa thành hoa văn đan xen với nhau, giam cầm cây châm này lại.
"Giết!"
Hắn hét lên, từ sau khi bước ra bước kia thì sức chiến đấu không biết mạnh hơn trước đây bao nhiêu lần. Châm này tuy đáng sợ nhưng người phóng châm lại không thể so được với hắn.
Một tiếng xèo, cây châm kia bay ngược lại, hóa thành vệt sáng đỏ rực rỡ hơn trước bắn nhanh về một hướng.
"A... "
Một tiếng hét thảm thiết truyền đến, một sinh linh màu bạc, hai đầu bốn tay chợt biến sắc, vô cùng quyết đoán chặt ngay cánh tay đã trúng châm kia.
Hắn là Liệp sát giả của Thiên quốc, tuy tàn nhẫn nhưng vẫn không muốn chết oan, muốn trốn thế nhưng sát ý ác liệt của Thạch Hạo tựa như một cây thương thần ép tới, nhắm thẳng mi tâm và khóa chặt lấy hắn.