Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Sức mạnh nhu hòa gia trì trên người thật ấm áp, ngay cả vết thương của Thạch Hạo cũng đều giảm bớt.
Tuy nhiên, khí đen dưới vực sâu kia lại sôi trào và xung kích mạnh mẽ phong ấn khiến vị Vương ngồi xếp bằng kia cũng bắt đầu lung lay, lúc nào cũng có thể bị nhấc lên.
Xèo!
Một tia khí đen từ vực sâu bổ tới, quét vào thân thể Thạch Hạo.
Thạch Hạo biết dù hắn có đánh gục liên tiếp mấy tên quái thi mạnh mẽ thì "kỳ lạ" nơi này cũng không buông tha cho hắn.
May mà, quầng sáng của vị Vương kia bao phủ lấy hắn.
"Ô ô... "
Dưới vực sâu truyền tới tiếng thét gào kỳ lạ và khủng khiếp hơn rất nhiều so với tiếng gào của ác quỷ, dù là Thạch Hạo thì cũng cảm thấy sợ hãi, lạnh tận chân lông.
"Hỏng rồi!"
Thạch Hạo sợ hãi, không chỉ có cường giả trẻ tuổi mạnh nhất trong cùng cấp mà những người ở phương xa cũng chuyển động, từng người trung niên kia như từng ngọn núi lớn, đều có khí thế duy ngã độc tôn.
Lúc này, khi nghe được tiếng gào dưới vực sâu thì bọn họ bước đến gần nơi này.
Những người này thật sự quá mạnh mẽ, không biết đã tới cảnh giới nào, có người chỉ cần điểm ra một ngón tay thì đã ép nát hư không, hắn đang mạt sát về nơi này.
Thạch Hạo chấn động trong lòng, tuy rằng được ánh sáng nhu hòa của vị Vương kia bao phủ nhưng hắn vẫn nhanh chóng trốn ra ngoài.
Đầu ngón tay kia quá to lớn, ép thẳng xuống dưới và đâm mặt đất thành một hẻm núi, đá lở văng tung tóe.
"Cảnh giới gì đây, Thiên Thần hay Giáo chủ?" Thạch Hạo cảm thấy nếu không có ánh sáng của vị Vương kia vây quanh thì chỉ cần gợn sóng mạnh mẽ khi nãy đủ khiến cho hắn khó có thể chịu đựng nổi rồi.
Bốn phương tám hướng có mấy chục người trung niên đang đi tới, trong cặp mắt là vẻ tang thương vô tận, vừa nhìn là biết đã trải qua năm tháng dài đằng đẵng, có điều bên trong cũng ẩn chứa chút màu tro tàn.
Bọn họ phân ra khắp nơi, cắt đứt tất cả đường lui của hắn.
Mười mấy tên chí tôn trẻ tuổi cũng điều khiển bảo thuật, lấy binh khí ra giết tới.
Những cường giả trung niên đứng ngay ngắn nơi đó, nếu có chuyện bất ngờ gì thì lúc nào cũng sẽ ra tay tiêu diệt Thạch Hạo.
Tình huống càng gay go hơn khi tiếng gào dưới vực sâu càng thê thảm hơn, thứ ấy không ngừng xung kích phong ấn, muốn đáng văng thi thể của vị Vương kia để từ dưới xông lên.
"Phập!"
Thạch Hạo cầm kiếm thai trong tay đầy dũng mãnh, lần nữa chém lìa đầu một tên cường giả trẻ tuổi mạnh nhất, nhân vật nổi tiếng thuộc một thời đại cứ thế ngã xuống.
"Rống!"
Vực sâu bạo động, sức mạnh quy tắc hiện lên khắp nơi, các loại đèn cổ không ngừng xuất hiện.
Cùng lúc đó thi thể đầy núi cũng đứng cả dậy, tập trung về đây.
"Giết!"
Những người trung niên không thể suy đoán kia có người gầm nhẹ rồi ra tay, bàn tay to lớn vung ra che ngợp đè ép cả bầu trời, bọn họ muốn đích thân g**t ch*t Thạch Hạo.
Tất nhiên, kỳ lạ và khó hiểu thấy Thạch Hạo được vị Vương kia che chở, mà sức sát thương của bản thân hắn lại quá lớn, kỳ tài cùng cấp khó có thể ngăn được nên muốn lập tức tiêu diệt hắn.
Từng chiếc đèn cổ bay lên, muốn sao chép bảo thuật mà hắn triển khai để cướp đi toàn bộ.