Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Vị Vương này một mình chết ở đây, lấy thân trấn giữ vực sâu.
Thạch Hạo không thể nào bình tĩnh được, hắn cảm nhận được sự thê lương, nhìn thấy được vẻ oai hùng to lớn của ông với các vết thương chằng chịt, các mảnh vỡ chí bảo tràn ngập khí hỗn độn cắm đầy người, máu vẫn chưa từng cạn.
Hắn chỉ biết cúi đầu, trong lòng đau nhói.
"Tiền bối, lên đường bình an!"
Trong lòng Thạch Hạo vô cùng phức tạp, thương xót thay cho vị Vương này, đời sau của ông đều là "tội huyết", bị gọi là tội nhân, sao không thương xót cho được.
Nhân vật chí cao vô thượng đại chiến ở Biên hoang, chém giết tới đẫm máu, lấy mạng trấn thủ vực ngoại, vậy mà con cháu của ông lại thành ra như vậy.
"Trong cơ thể ta cũng chảy xuôi "tội tội", ha ha... " Thạch Hạo cười lớn, giận và đau cùng tồn tại, vị Vương trước mắt mắt này không chừng là tổ tiên của hắn.
"Nếu ta có thể thoát vây thì nhất định sẽ có một ngày đi Biên hoang, tham gia chiến đấu!" Thạch Hạo thề.
Hắn nắm chặt nắm đấm, nếu như có một ngày hắn có thể đứng trên đỉnh cao thần đạo thì chắc chắn sẽ chiến đấu để dẹp yên, trấn áp mười phương địch thủ ở Biên hoang!
Mặc dù trong đó có thể có bất hủ, có thể có nhân vật vô thượng không thể tưởng tượng được thì hắn đều muốn đến đó, giết thẳng vào thế giới kia.
Phù văn xuất hiện trên mi tâm của hắn, ánh sáng thần thánh vút lên trời xé tan u ám nơi đây, cột sáng ngút trời.
Trong vực sâu, thi thể lạnh như băng của vị Vương ngồi xếp bằng yên tĩnh không động đậy kia dường như có cảm ứng, xương trán của thi thể đó cũng phát sáng và phá tan tăm tối.
Thân thể Thạch Hạo chấn động, phù văn nơi xương trán của hắn đang cộng hưởng, tựa như gặp được người có huyết dịch tương thông khó mà dứt bỏ được, cảm nhận được một nỗi buồn man mác.
"Xoẹt!"
Đột nhiên, trên mi tâm của thi thể cao lớn trấn áp vực sau kia bay ra một vệt sáng óng ánh, nhìn kỹ thì đó là một chữ Tội, thứ này tiến vào trong hoa văn chữ Tội của Thạch Hạo.
Thân thể Thạch Hạo lúc này lảo đảo, xương trán nóng rực tựa như muốn bốc cháy, sau một khắc, mi tâm của hắn càng thêm óng ánh, ánh sáng soi sáng khắp đất trời.
Hai loại hoa văn đan xen, sự phức tạp kỳ diệu của chữ Tội kia càng rõ ràng hơn tựa như thiết sắt ngân hoa, khiến cho máu trong cơ thể Thạch Hạo sôi sục và mãnh liệt như sông dài biển rộng.
Trong chớp mắt hắn cảm thấy thân thể ấm áp, đứng trong mảnh tuyệt địa này, đối mặt với khói xám vô tận và âm u đã không còn cảm thấy lạnh lẽo và sợ hãi nữa.
Khi tất cả bình tĩnh lại thì thi thể kia cũng yên tĩnh không động đậy.
Toàn thân Thạch Hạo thoải mái, thoáng cảm thấy trong hoa văn phức tạp hiện trên trán như có thêm một thứ gì đó, thế nhưng lại không biết cách nào vận chuyển.
"Chữ này là tội lỗi sai lầm thật sao?" Hắn tức giận, tất nhiên hắn biết đó là vinh quang và huy hoàng thế nhưng ở thượng giới lại có cách gọi khác, là tội và loạn.
Tương lai, hắn muốn đến Hỏa Vân động, Yêu Long đạo môn dạo một vòng.
Hắn từng trên tế đàn nhìn thấy, lúc chữ Tội có thể phá tan mây trời thì thực lực của những người kia sẽ càng mạnh, chỉ là hắn không biết làm thế nào để sử dụng. Mặc dù có thể khiến thân thể của vị Vương kia có cảm ứng và cộng hưởng với mình, một vệt ánh sáng được truyền tới khiến chữ Tội nơi xương trán kia rõ ràng một cách chân thực, thế nhưng hắn cũng không biết phải dùng như thế nào.