Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Từ khi xuất thế tới giờ Thạch Hạo cũng còn chưa bao giờ cảm thấy run rét cả người như bây giờ, cảnh tượng mà bản thân nhìn thấy quá kinh khủng, vượt qua tưởng tượng của hắn.
Bàn đá to lớn kia không cách nào có thể nhận biết được, có thể là bên trong chiếc đỉnh kia, hẳn là những thứ này quá mức siêu phàm cho nên mới có thể xuyên qua phong ấn và hiện ra bên ngoài, chẳng lẽ nào bên trong đều là đầu lâu cả?
Việc này khiến người ta run sợ!
Từng cái tên, từng tấm bài vị, từng cái đầu lâu dính đầy máu lấp lánh, nếu truyền ra ngoài thì chắc chắn sẽ tạo nên cơn chấn động khổng lồ.
Vũ Dư thiên chủ, Đại Xích thiên chủ... Ai dám tin, đầu lâu của tất cả những người này đều nằm trong một chiếc đỉnh, sẽ kinh hãi lòng người, sẽ chấn động cổ kim!
Khắp nơi trong vùng sơn hà này là một mảnh tối tăm, Thạch Hạo từng bước đi tới, hắn muốn tới gần ngọn núi đổ to lớn kia, muốn tới gần chân núi để nhìn chiếc thạch đỉnh ấy.
Trên đường đi, thi hài rất nhiều mang theo khí tức của thời gian, chúng nằm la liệt trên mặt đất.
Có vài bộ thi thể vẫn không hề bất hoại khi trải qua quãng thời gian thiên cổ này, chúng vẫn tỏa ra những gợn sóng kỳ dị. Thạch Hạo thử chạm vào thì di hài này lập tức phát ra phù văn kinh khủng và đánh tan cốt văn của hắn.
Có thể tưởng tượng được sự mạnh mẽ cỡ nào của người này khi còn sống, chắc chắn là một cao thủ tuyệt đại
Khu cổ địa này rất to lớn hùng vĩ, nếu nói là chiến trường thì cũng không đúng lắn, thi thể đầy đất, có một vài bộ mang theo khí hỗn độn và cũng có một vài bộ tản ra ký hiệu thần bí.
Đương nhiên, cũng có thi thể đã thối rửa hoàn toàn, nếu không cẩn thận dẫm phải thì chúng sẽ hóa thành tro tàn ngay.
"Keeeng!"
Thạch Hạo thử nhặt lên một vài thanh binh khí, kết quả phát hiện ra không có một thanh nào hoàn hảo cả, không bị gãy thì cũng là bị hủy trong dòng trong lịch sử dài dằng dặc kia.
Những binh khí này đều là thanh mâu gãy, giáp trụ nát, thậm chí thần tính của những thứ này cũng đã biến mất sạch, hoàn toàn hủ bại, không tính là thần liệu.
Chung quy lại là thời gian quá dài, trừ phi là chí bảo vô thượng nếu không tất cả sẽ hư hại, sẽ không thể tồn tại tới hiện giờ.
"Đây là sinh linh gì?" Hắn nhìn thấy một con quái vật cao lớn như núi, thân thể như con nhím thế nhưng cái cổ lại rất dài, đầu tựa như là Chân Long, ngoài ra còn có một bộ cánh thần vàng óng vẫn bất hủ cho tới giờ.
Con quái vât này rất lợi hại, dù cách rất xa thế nhưng Thạch Hạo vẫn cảm thấy da thịt bị đâm nhói, những ánh hoàng kim kia tựa như có thể phá nát hư không rồi đâm thủng tới đây.
Sinh linh của tiên cổ hoàn toàn khác với sinh linh của hiện tại, Thạch Hạo đi qua rất nhiều khu vực và thấy được những đặc điểm khác nhau của từng loại sinh vật.
Không chút tiếng động, phía sau xuất hiện một bộ xác ướp cổ, con mắt phát ra ánh sáng màu xanh, trên người mang theo khói xám, nó cứ như là linh miêu không chút tiếng động vồ giết tới.
"Xoẹt!
Thạch Hạo rất cảnh giác, tay cầm chiến kích Hư không rồi đột nhiên uốn cong phần eo, tay phải xoay chuyển chiến kích rồi đâm thẳng về sau, lực tác động ở phạm vi cực lớn.