Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Một cái sừng rồng nhuộm máu, trong suốt lấp lánh, chỉ vừa tới gần thì liền có một luồng khí tức bức người như muốn chém lìa thần hồn của người khác!
Thạch Hạo thèm thuồng, nếu là sừng rồng thì sau khi thu lấy sẽ có giá trị kinh người tới mức nào?
Thế nhưng, hắn không cách nào tiếp cận được, chiếc sừng kia tuy rằng bị gãy thế nhưng vẫn có khí tức sinh mệnh, phù văn tự mình lưu chuyển nên có thể giết tất cả những người chạm vào.
Chỉ biết nhìn chí bảo chứ không hề có một chút biện pháp nào khiến Thạch Hạo khó chịu, vật này quá lợi hại.
Theo như suy đoán của hắn thì chiếc sừng này có thể là do Chân Long thuần huyết lưu lại, một khi luyện thành bảo cụ thì chắc chắn sẽ trở thành một trong những binh khí mạnh nhất thượng giới.
Bồi hồi lúc lâu thì hắn cũng chỉ biết chọn cách rời đi.
"Không cam lòng mà." Tuy rằng đang ở hiểm địa, lúc nào cũng sẽ đối mặt với thứ không rõ thế nhưng Thạch Hạo vẫn thiết tha chờ mong, cẩn thận quan sát chiếc sừng kia.
Bỗng nhiên hắn lại thấy một vật khác, đó là một chiếc vảy chỉ dính một tia máu, gợn sóng phù văn kịch liệt.
Nó có màu hoàng kim và dài hơn một thước, những hoa văn ở mặt trên rất kỳ lạ hình thành nên một ký hiệu cổ điển, rất giống với chữ "Nghịch".
Có quan hệ với chiếc sừng rồng kia ư? Thạch Hạo nhìn chằm chằm thế nhưng cũng không thể nào lại gần được.
Nhưng mà lại xảy ra chuyện ngoài dự liệu của hắn, chùm lửa trong cơ thể kia của hắn bay vút ra ngoài rồi rơi lên trên chiếc vảy kia, nó đốt cháy thứ đó rồi rút lấy một tia kim quang.
Nó đang làm gì? Thạch Hạo ngờ vực.
Sau đó không lâu, ngọn lửa thần bí kia bay lên rồi trở lại trong cơ thể của hắn, còn gợn sóng phù văn đầy dữ dội của tấm vảy kia lại biến mất, thứ này càng trở nên cổ xưa hơn.
Thứ này vàng óng, kim quang lấp lánh nội liễm, vẻ thâm trầm ẩn hiện thế nhưng lại thiếu chút hoa lệ, cứ như được gột rửa bởi năm tháng.
Sát khí biến mất rồi? Thạch Hạo kinh ngạc, cảm giác này không hề sai.
Hắn thả ra thần thức cẩn thận tiếp cận thứ này thế nhưng cũng không hề bị thương, mặc khác sau lưng hắn lại xuất hiện cốt văn rồi vận dụng bảo thuật hòng cướp lấy nhưng vẫn chẳng phát sinh hậu quả xấu nào.
Hắn nhanh chóng nhặt lên thì phát hiện chiếc vảy này nặng phải tới mười vạn cân, quá nặng, khi cầm trong tay thì nặng trĩu vượt quá dự liệu mình.
Coong!
Khi hắn dùng tay búng nhẹ lên thì phát ra âm thanh kim loại réo rắt, thứ này dày chỉ có một tấc, dài một thước, nếu như để luyện thành bảo cụ thì vật liệu như này coi như dư rồi.
Hoặc là, đây chính là một bảo cụ tự nhiên.
"Nếu như còn sống trở lại thì thử hỏi Long Nữ xem vảy rồng này có lai lịch ra sao?" Hắn lẩm bẩm.
Dọc theo đường đi thì hắn nhìn thấy được rất nhiều thứ tà dị đầy kinh khủng và có giá trị kinh người, thế nhưng không cách nào tiếp cận và lấy đi được.
"Tế đàn?"
Bỗng dưng Thạch Hạo phát hiện, sau khi đi hơn mười ngàn dặm và đi tới bên khoang thuyền của chiếc thuyền cổ này thì phát hiện một tế đàn, thứ này đen thui và có khắc rất nhiều hình vẽ cổ xưa.