Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Một chiếc cổ thuyền màu đen nhuộm đỏ máu đang trôi dạt nơi đó, thứ này lớn vô cùng, những bãi máu đỏ sậm đọng lại trên boong thuyền trông rất ghê tợn, thứ này đang phiêu lưu trong hư không không có bến bờ xác định.
Đây là một kỳ cảnh, bên trong một vết rách hư không lại có một chiếc thuyền như vậy!
Vẻ mặt của Thạch Hạo rất khó coi, không nghĩ rằng mình lại thấy thứ này. Lúc trước, khi rời khỏi bí cảnh Nguyên Thiên ở Ngũ Hành châu thì Ma huyết quỷ thần thụ từng nói qua, khi vượt qua hư không thì có ba thứ khi gặp phải sẽ vô cùng kinh khủng.
Một trong ba, chính là chiếc cổ thuyền màu đen này!
Từ trước tới nay, trong ngàn tỉ sinh linh thì có mấy ai có thể thấy được, chỉ là một khi nhìn thấy thì mang ý nghĩa sẽ là tử vong, dù là một vị lão Giáo chủ mạnh mẽ nhất cũng không thể may mắn thoát khỏi.
Tục truyền, bất kỳ sinh linh nào bước lên trên chiếc thuyền này thì đều không có một ai sống sót trở lại cả.
Thạch Hạo không nghĩ rằng, khi truy tìm nơi khởi nguồn, lúc đi tới trước vết rách hư không thật lớn này lại nhìn thấy thứ này mà từ vạn cổ tới nay chỉ xuất hiện có một vài lần.
Nếu như nhìn ở khoảng cách xa thì cũng thôi, nhưng hiện giờ lại rất gần, có thể cảm nhận được vẻ ngột ngạt kia.
"Thạch Hạo, xảy ra chuyện gì thế, ngươi làm sao vậy?" Thanh Y hô lớn ở sau, khi thấy hắn tựa như hóa đá đứng nơi đó thì lộ vẻ nghi ngờ.
"Đừng nên hỏi, đi mau đi!" Thạch Hạo truyền âm giục bọn họ nhanh rời đi, đi càng xa càng tốt.
Mấy người ngờ vực không thôi thế nhưng cũng không hề nghi ngờ tính chất nghiêm trọng trong lời nói của hắn, mấy người chỉ biết cứng họng vừa rút lui vừa nhìn về phía ba ngàn con đường cổ kia mà thôi.
Bọn họ đứng trên con đường đá cách rất xa nơi đó, vết rách hư không vô cùng to lớn, nó cứ như là một con thú khổng lồ đang há cái miệng đen ngòm của mình khiến người khác run sợ.
Một mình Thạch Hạo đứng nơi đó, thân thể căng cứng tựa như rơi vào trạng thái cực kỳ khẩn trương.
Chiếc thuyền này quá lớn, phải dài tới mấy trượng, toàn thân thuyền có màu đen đầy cổ xưa cùng với vẻ thê lương lạ kỳ, không biết đã tồn tại bao năm tháng nữa.
Những vũng máu đỏ sậm kia cũng đầy đáng sợ, mặc cho bị dòng sông thời gian cọ rửa, dù năm tháng có biến thiên thì thứ này cũng chẳng hề khô cạn, vẫn lộng lẫy bóng loáng như trước và đọng lại bên trên chiếc thuyền cổ kia.
Thạch Hạo muốn rút lui thế nhưng lại phát hiện chân mình không tài nào nhấc lên nổi, hắn như bị chiếc thuyền cổ kia giam cầm và cũng có xu hướng bị hút tới.
Nó thuộc khởi nguyên nào, cơ bản không cách nào kiểm chứng được, không một ai có thể nói rõ, chỉ biết là thứ này chính là một trong những thứ cổ xưa đáng sợ nhất trong thiên địa.
Thạch Hạo dùng sức chống lại hòng thoát khỏi lực kéo này thế nhưng lại phát hiện rằng, sức lực của bản thân nếu so sánh với chiếc thuyền cổ màu đen này thì chẳng đáng để nhắc tới.
"Đây chẳng lẽ chính là nơi khởi nguồn kỳ lạ kia sao?" Hắn có chút sợ hãi.
Sức hút từ phương xa truyền tới càng lớn hơn khiến cho vết rách hư không uốn lượn, Thạch Hạo không cách nào chịu nổi nữa nên đã bị chiếc thuyền đen đầy yêu dị kéo lại gần.