Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo dũng mãnh như hổ, cả người mang theo thánh quang rồi lưu lại từng chuỗi bóng mờ lao giết về trước.
"Lôi động cửu thiên!" Sinh linh nắm giữ bảo thuật Lôi đế mặc một bộ giáp trụ loang lổ gỉ sét vận dụng đòn đánh mạnh mẽ nhất của mình, được xưng là bí thuật cấm kỵ Lôi đế.
Ngày xưa, Thạch Hạo từng dùng phương pháp này để vượt một đại cảnh giới g**t ch*t Chân Thần và chấn động cả đại thảo nguyên Hỏa châu, kinh động tới cả Thư viện Thiên Tiên.
Xoẹt!
Từng tia chớp đan dệt, khói đen ngưng tụ giữa trời cao, nguyên tố Lôi đạo bản nguyên nhất trong thiên địa bên trong những đám mây nơi xa bị dẫn dắt và muốn diễn biến thành Lôi kiếp.
Nơi đây vốn vô cùng u ám, hiện giờ mây đen lại kéo tới thành ra tựa như trời đêm, hơn nữa từng luồng ánh điện vang lên đùng đùng xuyên thủng hư không, tựa như là tận thế giáng lâm.
Thạch Hạo giết tới nhiệt huyết dâng trào, chiến ý ngập trời, vừa nãy đã chặt lìa đầu lâu của sinh linh nắm giữ Luân hồi nhưng hiện giờ lại đối mặt với người sử dụng Lôi đế thuật.
Hắn bật nhảy đứng sừng sững trong hư không tăm tối, mặc cho tia chớp đan dệt, hai tay của hắn vẫn cứ kết ấn, sau đó một chưởng đánh thẳng về phía trời cao, còn một chưởng khác thì vỗ xuống bên dưới nhằm về sinh linh đang diễn biến Lôi đế thuật kia.
Dĩ nhiên hắn cũng sẽ chọn cách lấy cứng đối cứng, cơ bản không hề tránh né.
Trên thực tế, cũng không hề còn lựa chọn nào khác nữa, Lôi đế thuật một khi đã phát uy thì sẽ tác dụng ở phạm vi rộng lớn, cơ bản không thể tránh né được.
Nhưng mà, hiện giờ không phải trong mùa mưa gió cho nên không thể đủ điều kiện triển khai áo nghĩa tối cao nhất của thần thông này.
"Ầm!"
Trong hư không, khói đen không rõ kia cũng không thể thay cho mây đen được, mà những áng mây tụ lại nơi xa lại cách một khoảng nên một chưởng này của Thạch Hạo đã khiến cho hư không sụp đổ.
Thế nhưng cũng có một luồng ánh bạc to lớn bổ mạnh xuống, đó chính là hội tụ của nguyên tố Lôi đình.
Trên người của Thạch Hạo hiện lên phù văn lôi đạo hóa giải ánh chớp này, đồng thời đánh một chưởng càng lớn hơn đi kèm là áo nghĩa vô thượng của bảo thuật bản thân nhằm về phía sinh linh ở bên dưới.
"Bụp!"
Người đứng trên mặt đất kia không thể tránh né được bởi vì hoa văn thần bí không ngừng lan tràn trong hư không, chúng sáng rực tựa như mạng nhện dày đặc hạ xuống và niêm phong tất cả mọi con đường, cho nên hắn chỉ có cách đỡ trực diện, kết quả máu phun xối xả, thân thể bay ngược ra sau.
"Chém!"
Thạch Hạo quát lớn, hai mắt hình thành nên phù văn Thiên nhãn võ đạo tựa như là hai con Chân Long ập ra, lập tức tất cả mọi quỹ tích của người kia đều in dấu trong tâm thần và sớm nhìn ra những động tác tiếp theo của đối thủ.
Vèo!
Trong lòng bàn tay của Thạch Hạo ngưng tụ thành hoa văn đầy phức tạp, ký hiệu Thượng Thiên cùng phù văn Luân hồi ngưng tụ cùng nhau, bên trong thứ này còn có loại thần văn thứ ba.
Đòn đánh này tỏa ra sự mạnh mẽ lạ thường khiến cho cả cánh tay của Thạch Hạo đều lấp lánh tựa như thánh kiếm hoàng kim, cứ như là cánh tay của Chân Tiên rọi sáng cả bầu trời.