Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Nơi sâu nhất trong huyết nhục của hắn đang có từng tia sáng ngủ yên.
Dùng Thiên nhãn mới có thể thấy được, tuy vẫn mơ hồ như trước kia thế nhưng hắn lại nhận ra rằng, đó là một ngọn lửa vô cùng quen thuộc, hắn đã từng thấy qua!
"Nó tiến vào trong cơ thể ta mà ta vẫn không hề hay biết gì, cũng không hề đốt cháy ta luôn!"
Thạch Hạo khá giật mình, bên trong quan tài mà chín con rồng kéo trước kia từng có một ngọn lửa vô cùng thần bí, thứ này từng bức lui Thanh Nguyệt diễm, sự mạnh mẽ của nó cũng không thể nào ước lượng được?
Hắn từng nghe Tề Đạo Lâm nói qua, ngọn lửa này có thể đốt sạch vạn tà, rửa sạch thiên địa, nói theo một cách nào đó thì đây đã không phải là lửa nữa, bởi vì nó được tạo thành từ các ký hiệu.
Chỉ là những ký hiệu thần bí này lại phát sáng và tổ hợp cùng với nhau cho nên mới trông tựa như là ngọn lửa vậy.
Làm cách nào để triệu hồi nó, để điều khiển nó? Chùm ký hiệu thần bí này ẩn chứa bí mật động trời, nếu như có thể lý giải hoàn toàn thì nói không chừng những điều kỳ lạ và khó hiểu có thể sẽ rõ như ban ngày.
Dù có bao nhiêu vấn đề không rõ cũng có thể làm sáng tỏ hết!
Thạch Hạo thử liên kết thế nhưng thứ này vẫn chẳng hề có động tĩnh gì cả, cứ ngủ yên bất động như trước.
Mấy ngày liên tục, thần thức của Thạch Hạo chìm đắm vào trong cơ thể quanh quẩn xung quanh ký hiệu thần bí kia hòng tìm cách thức tỉnh thứ này.
Thế nhưng, hắn hoàn toàn thất vọng, không có chút tiến triển nào.
Khẽ thở dài một hơi, Thạch Hạo đứng dậy rồi bước xuống Ngộ Đạo thạch và nhìn về nơi xa.
"Thanh Y, ngươi dùng Thanh Nguyệt diễm đốt ta đi!" Bỗng hắn mở miệng.
"Đầu óc ngươi có vấn đề rồi hả?" Thỏ nhỏ vừa gặm một cây thánh dược vừa trừng mắt nhìn hắn.
Tào Vũ Sinh vô cùng kinh ngạc về lai lịch kinh người của luồng cổ hỏa màu xanh kia, thứ này được sinh ra ở Tiên cổ, nghe đâu đây chính là một "Tiên chủng" do Chân tiên Thanh Nguyệt sau khi chết đi thì lưu lại.
Dùng thứ này để đốt, kết quả chắc chắn rất tệ.
Thanh Y không có việc gì là bởi vì chùm lửa này đã chấp nhận nàng, đôi bên cùng nhau tồn tại và hơn nữa có khả năng sẽ tiếp nhận truyền thừa từ chùm lửa này.
"Không sao, tản ra một ngọn nhỏ thôi, trong người ta có thứ này, muốn dùng ngọn lửa thử một lần." Thạch Hạo nói.
Khi Thanh Y biết chùm lửa kia đang ở trên người Thạch Hạo thì nàng không khỏi ngạc nhiên, không ngờ lại xảy ra chuyện này!
Một tia lửa xanh bốc lên rồi từ từ lại gần Thạch Hạo, thứ này rất dịu dàng, nó muốn đi vào trong cơ thể Thạch Hạo, cứ như là một tia ánh trắng màu xanh vô cùng thánh khiết.
"Đau quá!" Thạch Hạo nhe răng, thứ này vừa mới tới gần thì cơ thể hắn tựa như bị dao cắt, vô cùng đau đớn.
Thanh Y khống chế rất cẩn thận, nàng làm cho tia lửa ấy dịu lại cho nên lực công kích chợt giảm sau đó từ từ tiến lại khu vực mà ngọn lửa thần bí kia đang ngủ say.
Bỗng nhiên, hào quang lóe lên sau đó là Thanh Nguyệt diễm chủ động lùi trở lại chứ không hề tiến tới nữa, cùng với việc khống chế cũng đã bị vô hiệu.
Thạch Hạo thở dài, đành như vậy, không thể trông cậy gì vào ngọn lửa này được, trừ phi tới thời điểm mấu chốt hắn tự xé rách cơ thể rồi dùng cục huyết nhục kia để chống lại.