Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Tu thành rồi, thành công rồi, quá tốt, đây chính là chân nghĩa của "đạo sinh nhất", là khí Tiên đạo đó!"
Thỏ nhỏ réo lên đầy phấn khởi, cặp mắt hồng tròn xoe nhìn về trước, lúc này nàng tựa như là một tiểu cô nương đơn thuần đang nhảy nhót ăn mừng.
"Quả là... khó tin, ta lại tận mắt nhìn thấy một kỳ tích." Tào Vũ Sinh ngạc nhiên bật thốt lên.
Nên biết, từ cổ chí kim có vô số sinh linh tài ba, có thể nói là tuyệt diễm cả thế gian thế nhưng từng người đều thất bại, "thân tử đạo tiêu", không hề thấy người thành công.
Một thiếu niên xuất hiện một luồng tiên khí đang đứng ngay trước mặt mình, vậy sao lại không chấn động chứ?
"Được rồi, rốt cuộc cũng đã vượt qua được tử kiếp, hi vọng sẽ càng thuận lợi và đầy đủ hơn." Thanh Y vui sướng, trong đôi mắt lấp lánh ánh sáng kỳ dị, đây là một chuyện động trời.
Ở Tiên cổ này, dù ai bước ra bước kia thì sẽ ảnh hưởng rất sâu xa, liên quan tới sinh tử của rất nhiều người.
Một khi thành công sẽ không hề sợ quần chiến, dù cho có nhiều cường giả cùng cấp vây chặt thì cũng không thể g**t ch*t được người xuất hiện tiên khí, là ngôi Vương thật sự, khó gặp được đối thủ ở đời này!
Mà sinh linh như thế này, sự thành tựu trong tương lai đã không cách nào suy đoán được!
"Ha ha..." Đả Thần Thạch cười lớn, gào thét: "Tiếp tục đi đối phó nhân mã các giáo, cứ cướp sạch hết, lấy thần liệu làm thức ăn."
Nó sợ thiên hạ sẽ không loạn, nó khát khao các loại thần thạch, hi vọng có thể dựa vào những thứ này để tiến hóa.
Chỉ có mỗi Hư Thiên thần đằng là run giọng nói: "Cẩn thận, càng gần thành công thì càng nguy hiểm, thứ kia vẫn còn chưa tới."
Nó từng trải qua nên vẫn nhớ như in chuyện năm đó, tới giờ vẫn còn sợ hãi không thôi!
Thạch Hạo đã thành công thế nhưng bản thân lại bị trọng thương gần như bỏ mạng, khắp thân thể trong ngoài đều cháy khét, ngũ tạng đều bốc lên từng làn khói, xương cốt đều rạn nứt.
Đây chính là dấu hiệu của việc thiêu đốt quá mức, hắn bị thương quá nặng, nếu là người bình thường khác thì đã chết chứ không phải sống sót như thế này.
Thân thể khô quắc tựa như xác chết, da dẻ nứt nẻ, tinh khí thần chẳng còn. Nếu không phải vẫn có một luồng tiên khí tinh khiết trắng noãn vờn quanh thì khó mà tưởng tượng ra được, đây chính là một nhân kiệt có thể ngạo thị Tiên cổ.
Tình huống hiện giờ của hắn rất tệ, đèn đã cạn dầu, nếu như có ngoại lực tác dụng vào thì chắc chắn sẽ chết.
Một chiếc đèn cổ từ xa xa tiến tới.
Sương mù màu xám tựa như là đại dương hiện bên ngoài ba ngàn con đường đá, đám sương mù này còn đậm hơn trước kia, mênh mông ngột ngạt khiến người khác khó thở.
Chỉ trong nháy mắt, Thanh Y, Tào Vũ Sinh, Thỏ nhỏ đều dựng đứng lông tóc, cả thân thể đều lạnh toát, đây là một loại trải nghiệm của sinh tử, tựa như là đối mặt với tử thần, như rơi xuống địa ngục.
Bọn họ đều hoảng sợ, cảm giác này quá kinh khủng, trong lúc nhất thời tựa như bản thân mình bị kéo vào trong vực sâu tử vong, khó có thể sống tiếp nữa.
"Các ngươi mau lui lại!"
Thạch Hạo nói rồi gian nan nuốt Bán Tham quả, huyết thanh này hóa thành ánh sáng bao phủ bản thân giúp hắn điều trị thương thế.