Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Đó là sinh linh gì thế?" Đám Tào Vũ Sinh chạy tới nhìn chằm chằm hai bộ thi thể rách nát kia.
Khói xám tản ra, trên người bọn họ mặc giáp trụ đồng, tay cầm đại kích đầy gỉ sét trông vô cùng lâu đời, tựa như từ vô tận năm tháng trước kia tới đây vậy.
"Trời ạ, đây là sinh linh gì vậy, tại sao lại có vẻ tang thương, tựa như ở một kỷ nguyên xa xưa nào đó thế."
Cảm giác này rất kỳ quái khiến người đối diện cảm thấy như mình đang đối mặt với một bộ lịch sử cổ xưa chứ không phải là hai tên sinh linh, có một loại tích lũy trong vô tận năm tháng, cũng có một vẻ hoang vu xa xăm khó có thể diễn tả bằng lời được.
"Ngươi không nên giết chúng ta..."
Bỗng nhiên, một sinh linh đột nhiên mở miệng, kẻ này không có khí tức của sự sống, cũng chẳng có sóng thần hồn thế nhưng lại cố gắng nói ra mấy chữ như thế.
"Á..." Thỏ nhỏ nhanh chân chạy trốn, kêu hét inh ỏi, vèo, chẳng còn thấy bóng dáng đâu nữa, nàng bị hù cho chết khiếp.
"Lại còn nói chuyện được nữa chứ, đúng là kỳ lạ thật." Tên Mập nói, lá gan của hắn rất lớn cho nên ngồi chồm hổm xuống quan sát thật cẩn thận hòng nghiên cứu tìm tòi.
Thạch Hạo vui mừng, hai con sinh linh lần này hoàn toàn không giống hình dáng của hắn, nếu không trong lòng sẽ cảm thấy không thoải mái, tựa như tự giết bản thân vậy.
Sinh linh kia chẳng hề nhúc nhích gì và cũng không còn lên tiếng nữa.
"Đường... đã đứt, tới phần cuối, toàn bộ không còn tồn tại nữa."
Thỏ nhỏ vừa tiến với thì một bộ thi thể còn lại đột nhiên mở miệng đầy yếu ớt, lập tức nàng sợ tới mức nhảy mạnh lên cao rồi trốn về sau lưng của Thanh Y.
"Muốn hù chết ta à, các ngươi có thể nói chuyện cùng lúc được hay không, có cần phải chia ra nói như vậy không hả." Nàng tức giận không thôi.
Sương mù tan biến, hai bộ thi thể kia hóa thành bột phấn, chúng không có huyết nhục và cũng chẳng có huyết dịch cho nên cứ thế tan thành mây khói.
Ngoài ra, giáp trụ đồng trên người chúng cùng với hai cây đại kích kia cũng rạn nứt rồi trở thành những mảnh vụn, những thứ này đã có tuổi đời ngàn vạn năm rồi.
Dưới sức mạnh năm tháng, bên trong dòng sông thời gian thì thứ gì cũng không cách nào tồn tại được, tất cả sẽ bị tiêu diệt.
Thạch Hạo bay lên trời cao, hai tay nắm chặt đại kích rồi chém thẳng tới, chiếc đèn cổ kia uốn lượn rồi hóa thành sương mù, cứ thế biến mất.
Đó rốt cuộc là gì, sao hai tên sinh linh kia lại nghe theo? Thạch Hạo nhíu mày, chúng nói chúng là một loại quy tắc thế nhưng rõ ràng lại sở hữu thân thể thật sự.
Trận chiến qua đi, chúng đã bị giết sau đó từ từ tán loạn.
"Tựa như là thi thể được phong ấn kín trong quan tài cổ, lúc vừa mới mở phong ấn thì trông rất sống động thế nhưng sau một khoảng thời gian thì sẽ nhanh chóng thối rửa, không cách nào tồn tại được nữa, bởi vì chúng đã sớm bị tiêu diệt trong dòng sông thời gian dài dằng dặc rồi." Tào Vũ Sinh nói.
"Ngươi thật là ghê nhen, làm sao lại hiểu những thứ này thế, khá đó." Thỏ nhỏ nói.
Thạch Hạo nghe thấy thế thì ngẩn ra rồi nói: "Bọn họ tới từ đâu, lẽ nào là những xác ướp cổ trong kỷ nguyên Tiên cổ, vì sao lại xuất hiện và can thiệp như thế này, trong cõi u minh có sức mạnh như thế nào, với lại vì sao những con quái vật này lại có sức chiến đấu xấp xỉ với ta?"