Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Ba ngàn con đường đá, trận kỳ lay động, trận pháp tới mấy chục tòa, một khi kích hoạt thì dù là vô số thần linh tiến vào cũng phải chết.
Đây là tổ hợp sát trận mà mấy người bọn họ tốn mấy ngày trời, dùng một núi thiên tài địa bảo xây dựng nên, uy lực mạnh mẽ vô cùng.
Nếu không phải Thạch Hạo đã cướp sạch tài sản của truyền nhân Tiên điện Đế Trùng, cộng với việc thăm hỏi các nhà ở Quang Minh thành thì chắc chắn sẽ không bao giờ tập hợp nhiều thần liệu như vầy, giá trị không cách nào so sánh được.
"Những thứ này sau này vẫn có thể dùng tiếp, những pháp đài, trận kỳ có thể chuyển sang nơi khác để bố trí." Đả Thần Thạch nói, nó vô cùng mệt mỏi bởi vì đã hao tổn rất nhiều tâm lực để bố trí những sát trận này.
Giữa mấy chục đại trận chính là phiên bản sát trận đơn giản của tên Mập, bởi vì với cảnh giới hiện tại của hắn thì không thể nào bố trí toàn bộ phù văn của đại trận vô thượng như này.
Hắn dùng thần thức để khắc vào bên trong các thần liệu phòng ngừa bên ngoài có người nhóm ngó.
Sau khi kích hoạt đại trận thì lập tức nơi đây hoàn toàn khác xưa, trận kỳ phần phật, đạo đài phát sáng hình thành nên mấy chục màn ánh sáng bảo vệ nơi này.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng ở bên trong, nói: "Hai tên các ngươi có đáng tin không đây, đừng có mà luyện hóa ta luôn đó nhen."
"Yên tâm đi, khu vực này rất an toàn, sẽ không bị ảnh hưởng đâu." Đả Thần Thạch nói.
"Chút nữa khi ta dẫn phù văn hỏa diễm ở trên con đường đá kia để đốt cháy bản thân thì đại trận có bị trở ngại hay hư hao không thế?" Thạch Hạo hỏi.
"Ta sớm đã lấy trận đài ở trung ương rồi, lúc này sẽ không cách nào vận chuyển đại trận được đâu, khi dị thường thật sự xuất hiện thì lúc đó sẽ để nó lại chỗ cũ đồng thời mở ra trận pháp." Đả Thần Thạch nói.
Bọn họ thảo luận thật cẩn thận, nghiên cứu thật tỉ mỉ, nghĩ tới hàng loạt những vấn đề, sau khi chắc chắn không có bất ngờ gì xảy ra nữa thì mới bắt đầu bế quan.
Thạch Hạo lấy toàn bộ những vật trên người giao cho bọn họ giữ, bởi vì hơn một nghìn luồng lửa đại đạo đốt bản thân thì huyết nhục sẽ khô quắc, thân thể sẽ gần như bị phá hủy, những thứ giữ lại sẽ rất khó bảo toàn được.
Hắn chỉ ngậm hai trái Bán Thần quả trong miệng, vào lúc mấu chốt sẽ dùng để giữ mạng.
Rầm!
Ngộ Đạo thạch rơi xuống con đường đá kia lập tức khiến nơi đây run rẩy, thế nhưng cũng không cách nào phá hủy được, kỳ thạch này hiện lên màu nâu xám trông rất bình thường nhưng lại rất có diệu dụng.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng ở bên trên, chuẩn bị dựa vào thứ này để bế quan.
"Thứ tốt nhen." Bên ngoài, bất kể là Đả Thần Thạch hay là tên Mập, hoặc Thanh Y đều vui sướng, trước mặt bọn họ là một đống cốt thư, tất cả đều là cảm ngộ của tiên hiền.
Lần này, Thạch Hạo g**t ch*t truyền nhân Tiên điện nên đã quét sạch toàn bộ bảo vật trên người hắn.
Đáng tiếc, cũng không hề có thần thông chí cao của giáo này, việc này đã khiến hắn tiếc nuối không thôi, thế nhưng thu hoạch như thế này nếu truyền đi thì chắc chắn sẽ khiến người khác phát điên vì đố kỵ.
"Một sọt đầy bán thần quả luôn?" Thỏ nhỏ trắng như tuyết sợ hết hồn sau đó là ôm chặt lấy sọt dược lăn lộn dưới đất, nàng hài lòng không cách nào tả được, việc này quá kinh người.
Nàng cũng không phải sẽ ăn toàn bộ, bất luận là một loại dược thảo nào thì chỉ cần một cây cũng đã đủ rồi, nàng chỉ cần biết rõ nguyên khí sinh mệnh ẩn chứa bên trong là được, khi nhìn thấy những loại trái cây và lão dược khác nhau thì mới vui sướng như vậy.
Thạch Hạo rất thoáng, nói rằng nếu cần gì thì cứ việc lấy mà dùng.
"Được rồi, ta muốn bắt đầu!"