Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thỏ nhỏ nhe răng múa vuốt, mái tóc bạc tựa như tơ lụa phấp phơ, cặp mắt linh động trông rất xinh đẹp.
Thạch Hạo lấy một cây thánh dược trên người của truyền nhân Tiên điện rồi nhét vào trong tay của nàng, ngay lập tức nàng yên lặng, không còn "liều mạng" nữa.
"Hự!"
Tiểu cô nương nhai ngấu nhai nghiến, chỉ trong chốc lát đã ăn mất một đoạn cây thánh dược, lúc này mặt mày mới trở nên hớn hở.
Quá xa xỉ, rất nhiều người khi nhìn thấy cảnh này thì đều chửi thầm, lãng phí thánh dược tới như vậy luôn sao? Gặm trực tiếp, không hề luyện hóa, cứ xem như là một món đồ ăn.
"Nào, mời thưởng thức món thịt đại bằng nào." Thạch Hạo vung tay phía trước dẫn đường.
Đương nhiên, trước khi rời đi hắn đốt thân thể của truyền nhân Tiên điện thành tro tàn, miễn tránh bất ngờ ""hoàn hồn"" gì đó.
Nơi đây xuất hiện sóng lớn mênh mông, đại nhân trẻ tuổi của Tiên điện cứ thế hình thần đều diệt, là kỳ tài được cho là có thể quét ngang ba ngàn châu lại mất mạng như thế!
Ngoại giới, bình tĩnh khó mà giữ vững được, sóng còn lớn hơn bên trong!
Tiên điện, đạo thống này siêu nhiên cỡ nào chứ, nhân số tuy ít, nếu không tính tới người hầu thì trước giờ chưa hề vượt quá năm, thế nhưng lại đứng trên rất nhiều đại giáo.
Điểm đặc biệt chính là lão điện chủ của bọn họ, ở thượng giới này có mấy ai có thể địch?
Là một môn phái dõi mắt nhìn xuống các đại truyền thừa, có quan hệ với Tiên trong truyền thuyết, còn từng xóa bỏ Cung điện Chí Tôn vang dội trong cổ kim.
Một cổ giáo như vầy thế nhưng truyền nhân của bọn họ lại bị g**t ch*t trong Tiên cổ, hàng loạt thủ đoạn bảo mệnh đều vô dụng, chết đi một cách chẳng hề có bất ngờ gì, hơn nữa còn bị g**t ch*t tới năm lần liên tiếp.
Việc này kinh người tới mức nào chứ?
Tòa cổ điện kia lơ lửng trong hư không được khí hỗn độn vờn quanh, nơi đó yên tĩnh không chút tiếng động nào, thế nhưng những người hầu xung quanh đều run rẩy, cảm nhận được một cơn tức giận cùng với sát cơ tựa như núi lửa đang phun trào.
"Đế Trùng... cứ thế từ trần như vậy, năm xưa đặt tên này cho ngươi là hi vọng ngươi có thể thành Đế, phá tan cửu thiên, không nghĩ rằng lại chết sớm như vậy."
Bên trong điện đồng truyền ra tiếng thở dài già nua, có tiếc nuối cũng có sát ý chớp mắt bao phủ cả đại địa, quần sơn vạn khe đều rung chuyển ầm ầm.
Chết rồi, truyền nhân Tiên điện Đế Trùng cứ thế chết đi, bị Hoang g**t ch*t, việc này khiến ngoại giới khiếp sợ.
Hoang, trở thành tiêu điểm bàn luận của tất cả mọi người, ai cũng không nghĩ tới, người thừa kế Tiên điện đã dung hợp chủ thân, thứ thân với nhau mà vẫn bị bại vong, bị giết tới năm lần.
Đây là đại bại, còn là một loại sỉ nhục đối với Tiên điện, uy danh của một đạo thống vô địch được xưng là số một đều bị phá tan.
"Thật là không tài nào tưởng tượng được, Hoang tới từ hạ giới, quật khởi từ Đại hoang, cứ vậy mà có thể đối đầu với thiên tài mạnh nhất của thượng giới, có thể sẽ tranh hùng với quái thai cổ đại trong tương lai cũng nên."