Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thanh Linh giới, một tiểu thiên thế giới dạt dào sức sống.
"Ta không cam lòng!" Truyền nhân Tiên điện rút lui, thân thể đang lão hóa, tan rã, lực đạo một chưởng kia của Thạch Hạo quá mạnh mẽ, lại ẩn chức hai loại bảo thuật Chí tôn.
Thượng Thương chi thủ khiến cơ thể hắn rạn nứt, còn phù văn Luân Hồi lại khiến hắn suy yếu.
Lúc đầu mọi người còn tưởng là hắn chỉ bị rạn nứt nửa người, thế nhưng chuyện phát sinh kế tiếp làm cho bọn họ rợn người.
Cơ thể truyền nhân Tiên điện trở nên già nua, máu thịt như đồ sứ rạn nứt rơi ra từng mảng, ngay cả máu cũng là màu đen, thiếu sức sống.
Bên kia, Hoang thong dong bình tĩnh, tóc đen rủ xuống eo, ánh mắt như cầu vồng, phù văn lưu chuyển quanh thân thể, như Ma chủ giáng trần, liếc nhìn thế gian.
"A... " Truyền nhân Tiên điện thét gào, hơn nửa người đã rạn nứt, thân thể bị phá hủy không ra hình dạng gi, sức sống lụi tàn.
"Cửu diệt bất tử!"
Khi phù văn Luân Hồi biến mất thì hắn rống to, trong cơ thể tỏa ra ánh đen, sau lưng xuất hiện một đôi cánh màu đen to lớn vỗ liên hồi.
"Ầm!"
Ánh đen che trời, phù văn thần bí lan tràn bao phủ lấy hắn và nhanh chóng gây dựng lại thân thể kia.
"Thực sự là bất tử Cửu đầu điểu, truyền thuyết có chín cái mạng sao?" Thạch Hạo kinh ngạc, lẳng lặng nhìn chứ không ngăn cản.
"Xèo!"
Truyền nhân Tiên điện nhanh chóng khôi phục lại, thân thể phát sáng, hoàn hảo vô khuyết, hai cánh sau lưng hắn chấn động, lông chim màu đen như thần tiễn bay ra ngập trời.
Thạch Hạo đứng yên không thèm tránh, tạo ra động thiên duy nhất, tạo thành một màn sáng óng ánh bảo vệ thân thể.
Tiếng phốc phốc không dứt bên tai, tất cả lông chim màu đen đều đánh lên động thiên, tuy sắc bén hơn thần tiễn, có thể bắn sụp cả một dãy núi thế nhưng lúc này lại đứt thành từng khúc, không thể tiến thêm.
Bên ngoài động thiên duy nhất, dưới chân Thạch Hạo xuất hiện một đống lông chim gãy tỏa ánh đen, có thần lực mạnh mẽ chấn động.
"Tự ngươi nhổ lông, chuẩn bị chu tất chờ được um sao?" Thạch Hạo hỏi.
Truyền nhân Tiên điện nổi giận đùng đùng, rống to một tiếng, từng ngọn núi ở nơi xa rạn nứt rồi sụp đổ, có thể tưởng tượng được uy thế của hắn.
Chủ thứ thân hắn dung hợp làm một, vốn nghĩ rằng sẽ vô địch đời này, ai ngờ lần nữa thất bại và lại thê thảm như vậy.
"Ngươi cho dù có chín mạng ta cũng giết sạch!" Thạch Hạo đi tới trước, sau khi Chí tôn huyết thức tỉnh thì hắn có niềm tin tuyệt đối, mạnh mẽ trước nay chưa từng có.
"Lại đây chịu chết!" Truyền nhân Tiên điện điên cuồng rồi, mặc vào chiến giáp Tiên vũ, cả người phát ra ánh sáng lóa mắt, từng mảng lông chim lượn lờ phất phới xung quanh.
Xoẹt!
Hắn thiêu đốt bản thân, phóng thích tất cả tiềm năng thân thể, lần nữa ngưng tụ ra từng tia sương mù Tiên đạo, hình thành nên uy thế khủng khiếp!
Thạch Hạo mở ra võ đạo thiên nhãn, nhìn chằm chằm, khá là chăm chú.
Hắn phát hiện sương mù này còn lâu mới có thể so sánh với tiên khí thật sự, từng thấy người bí ẩn ở Hung sào nọ, một tia tiên khí che lại thiên địa, ngay cả thiên cơ đều phảng phất có thể che lại, mạnh mẽ vô địch.
"Nếu tài năng chỉ thế thì ngươi chết được rồi." Thạch Hạo nói, không muốn kéo dài thời gian nữa.
Lời như vậy vừa nói ra khiến bốn phương lặng ngắt, trong lòng tất cả mọi người đều rúng động, từ lúc khai chiến đến giờ, trong lòng mỗi người đều dâng sóng lớn, vô cùng chấn động.
Truyền nhân Tiên điện tuyệt diễm biết bao, được xem là một trong những sinh linh mạnh nhất đời này, đè ép khiến thiên tài ba ngàn châu không thở nổi, hôm nay vậy mà thua rồi lại thua.