Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ha ha... "
Trong rừng trúc tía truyền đến tiếng cười lớn, không chỉ của Thạch Hạo mà còn có Đả Thần Thạch, ngay cả Thanh Y cũng cười nhẹ, cứ thế dọa truyền nhân Tiên điện chạy mất.
"Lúc hắn quay lại thì phải ráng nói sự thật cho hắn biết, nếu không thì chẳng tử tế chút nào." Đả Thần Thạch nói.
"Khà khà khà!" Thạch Hạo cười quái dị.
Có thể tưởng tượng, khi truyền nhân Tiên điện biết được sự thật thì nét mặt sẽ trông thế nào đây, trận pháp chưa bị phá thế nhưng hắn lại như chim sợ cành cong, nhanh chân tháo chạy, bỏ lại Ngộ đạo thạch và những thứ quý báu khác.
Đây tuyệt đối là một loại vô cùng nhục nhã, đoán rằng hắn sẽ phun máu tại chỗ, không ngờ lại bị lừa tới mức bỏ của chạy lấy người.
Đôi mắt đẹp của Thanh Y phát sáng, nhìn hai tên này thì hé miệng cười khẽ khó có thể kìm chế được, một người một đá này quá xấu xa, chiến đấu còn chưa bắt đầu đã khiến cho truyền nhân Tiên điện mất hết dũng khí.
"Mau phá trận, trong hai canh giờ có thể phá được chứ hả, chớ để hắn chơi đòn hồi mã thương, một lần nữa mang đồ đi hết đó nhen." Thạch Hạo giục.
"Uhm, để ta thử!" Đả Thần Thạch bình tĩnh lại.
Ngoại giới, tu sĩ các giáo vẫn đang tập trung, bởi vì trận chiến này qua quan trọng, chính là quyết đấu của Hoang và truyền nhân Tiên điện, ảnh hưởng quá lớn.
Theo một ý nghĩa nào đó mà nói thì đây là trận đấu kịch liệt nhất của những kỳ tài tranh bá trong Tiên cổ, trước đây chưa có người ở cấp độ muốn đánh tới sống chết.
Có thể nói, vạn người chú ý, tất cả đều chờ mong.
Chỉ là, dù thế nào mọi người cũng không nghĩ đến kết quả sẽ như vậy, vẫn chưa liều mạng mà một người một đá kia liền đạt được may mắn, dọa cho nhân kiệt ngút trời của Tiên điện chạy xịt khói.
Chuyện này thực không thể tưởng tượng được, một người được coi là chí tôn trẻ tuổi vô địch đương thời, lại gặp phải phản phệ không đâu, gần như tẩu hỏa nhập ma, nửa người vỡ tan không thể cử động.
Vẻ mặt của tu sĩ các giáo đầy màu sắc, chuyện này... vượt khỏi dự đoán của rất nhiều người.
"Khốn kiếp!"
Bên ngoài, vài tên lão bộc đứng cạnh Tiên điện đồng cổ xưa đều trợn tròn mắt, hàm râu bạc phơ run rẩy, bọn họ thực sự tức điên người.
Ngay cả bên trong điện đồng cổ xưa kia cũng có người tức giận hừ lạnh một tiếng, việc này là một sự sỉ nhục lớn lao đối với Tiên điện, chưa đánh đã bị thương và còn chạy trối chết, sao có thể tha thứ?
"Tàn dư của Cung điện Chí tôn, tổ tông đều đã thua trận, đời này lại còn muốn lật trời sao, sớm muộn gì cũng bị giết."
Đúng lúc này trong hư không xuất hiện một sinh linh đầu rồng thân cá sấu lớn như ngọn núi, tinh lực ngập trời, ở đây thấp giọng gào thét, chấn cho trời xanh cũng run rẩy.
Long huyết tổ ngạc, nó giận dữ vô cùng, con cháu của nó chết trận, truyền nhân Tiên điện không những không thể báo thù lại còn bị thương bỏ chạy, nó hận không thể giết thẳng vào Tiên cổ.
Tất cả mọi người đều rúng động, tổ ngạc (cá sấu chúa) này tuyệt đối có thể xé xác Thiên Thần.