Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ồ, nơi này có trận pháp bảo vệ, không cách nào phá vỡ hư không." Thạch Hạo ngạc nhiên, hắn muốn dùng đại kích hư không để tiến lên nhưng lại phát hiện không sử dụng được.
Không gian vặn vẹo, ký hiệu màu bạc lấp lóe nằm dày đặc phía trước, trận pháp đáng sợ dưới Vạn độc thần thụ kia phát ra uy năng không cho mở ra đường hầm không gian.
"Vậy thì bay qua, dù là Chân Thần cũng không thể cản bước tiến của chúng ta." Đả Thần Thạch ngang ngược nói.
Nó cảm thấy, khoảng cách gần như thế thì có thể phi hành, vụt một cái thì sẽ tới nơi ngay, một khi tiến vào bên trong trận pháp thì sẽ như tiến vào thiên hạ của nó.
"Xoẹt!"
Nó hành động trước tiên, kết quả tới nhanh mà lùi cũng nhanh, sau khi trở lại vẫn còn sợ hãi.
Vạn độc thần thụ kia đang phát uy, ráng lành rủ xuống hàng ngàn hàng vạn tia, là thánh phẩm có thể bồi dưỡng thân thể của độc trùng thế nhưng lại là tai họa của những thứ khác.
Loại độc này hóa thành ánh sáng có thể ăn mòn thần lực, suy yếu đạo hạnh của người ta.
Đả Thần Thạch tuy cứng chắc khó thể bị phá vỡ nhưng cũng lo lắng đạo hạnh của mình bị độc tố ăn mòn, gần đây nó sắp đột phá nên cũng không muốn mạo hiểm như vậy.
Thạch Hạo tới thử, phát hiện động thiên duy nhất đúng là có thể kiên trì đến phía trước nhưng mà cũng sẽ bị ăn mòn không ít.
Thanh Y không đồng ý với cách làm của hắn bởi vì tiếp theo còn phải đại chiến, hắn cần duy trì trạng thái tốt nhất, dù một chút thần lực bị ăn mòn, một tia đạo hành bị hao tổn cũng không được.
Nàng xuất ra Thanh Nguyệt diễm, kết quả lại khiến cho Vạn độc thần thụ lay động, rung lên ầm ầm, việc này lại tạo thành tai họa lớn khiến cho rất nhiều độc trùng tỉnh lại, và muốn xông tới bao phủ nơi này.
"Quả nhiên, thần thụ, trận pháp còn có độc trùng, tất cả đều là những nhân tố quan trọng đảm bảo an toàn cho hắn, khó trách hắn lại chọn nơi này." Thạch Hạo nói khẽ.
Hắn thử lấy thần đỉnh ra rồi tiến vào trong đỉnh, mục đích là muốn xông vào với tốc độ nhanh nhất có thể, kết quả bảo đỉnh cũng bị ăn mòn, loang lỗ vết rách.
"Xem ra chỉ có thể dùng thứ này thôi, dựa vào thần thụ này để coi thử nó mạnh đến đâu." Thạch Hạo dùng đại thần thông Súc địa thành thốn tạo một khoảng cách nhất định với đàn độc trùng cấp Chân Thần kia, sau đó thì lấy lò luyện đan ra.
Trong lò luyện đan có tia chớp, còn có cả nguyền rủa, nhưng từ khi hắn tu luyện thành công bảo thuật Lôi Đế thì đã khó có thể làm thương tổn được hắn.
Thạch Hạo thu Thanh Y và Đả Thần Thạch vào túi càn khôn, còn bản thân thì nấp trong lò luyện đan rồi điều khiển nó nhanh chóng lao tới, tựa như sao chổi đập mạnh vào trận pháp.
Sau khi ra ngoài thì nhóm người rất giật mình, rất may là lò luyện đan này vô cùng chắc chắn.
Bởi vì Vạn độc thần thụ kia quá đáng sợ, gợn sóng mà nó khuếch tán ra gần bằng gợn sóng cấp Thiên Thần, ký hiệu nằm dày đặc ở chung quanh, vô cùng khủng khiếp.
"Thứ này có pháp lực sao?" Đả Thần Thạch há to miệng, rất giật mình.
Thạch Hạo cũng chấn động, đây là một gốc thần thụ có thể làm thuốc, đối với một ít sinh linh thì giá trị của gốc này khó mà đo lường được, cộng với nó lại còn có sức chiến đấu mạnh mẽ như vầy nên quả thất quá kinh người.
Nói như thế là vì các loại thần dược cổ xưa dù cho có thông linh đi nữa thì cũng không có những thần thông như vầy.
"Thứ này quá ghê gớm, chẳng trách vạn trùng cấp Chân Thần đều thần phục, xem như chủ nhân, nó có thế ra lệnh cho tất cả độc trùng dữ tợn nhất." Thanh Y nói.