Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Tế đàn màu vàng này phức tạp hơn nhiều so với cái ở đầm lầy, yêu nghiệt cỡ Đả Thần Thạch dù nghiên cứu rất lâu cũng chưa thể hiểu rõ, suy tư không ngừng.
"Tế đàn này rất không bình thường, dựa vào những ghi chép trong cốt thư để phá giải rất là khó." Đả Thần Thạch đau đầu, suy nghĩ rất lâu cũng khó nhìn ra được bí mật trong đó.
"Chắc là trận đài được mang ra từ Tiên điện." Thanh Y đoán, kể ra một ít trận pháp mà mình biết.
Nàng cũng không nghiên cứu sâu về tế đàn, thế nhưng cũng biết công dụng và uy lực của một số kỳ trận, những thứ này đã cho Đả Thần Thạch rất nhiều gợi ý, có thể bắt được một số linh cảm.
"Có chút manh mối rồi." Đả Thần Thạch lẩm bẩm, sau đó nhìn về Thạch Hạo nói: "Ngươi nó cho ta một chút về những thần thông của Tiên điện đi."
Thạch Hạo đã đấu mấy trận với truyền nhân Tiên điện nên biết rất rõ, nói qua một hồi.
"Trận pháp bác đại tinh thâm, dù là đạo thống nào thì cũng chung đạo lý, trận pháp và bảo thuật có chỗ tương tự nhau." Rất hiếm khi Đả Thần Thạch nghiêm túc như vậy.
Việc này tuy không thể giúp nó trực tiếp nhìn ra trận đài nhưng lại có thể khiến nó hiểu thêm phong cách của cổ giáo này, gián tiếp giúp nó phân tích được các loại phù văn trên tế đàn màu vàng.
"Giáo này quả thật ghê gớm." Đả Thần Thạch giật nảy mình.
Khi phá giải được một ít ký hiệu vàng óng, lật tẩy bí mật của cổ đàn thì nó kinh sợ một hồi.
Trong tế đàn màu vàng này nó nhìn thấy một ít vết tích quen thuộc, thứ này nó từng thấy trong Thạch thôn, Liễu Thần từng bày xuống trận văn tương tự.
"Nghe nói, Tiên điện có lai lịch bí ẩn, trường tồn thế gian, không ai biết bọn họ tồn tại từ năm tháng xa xưa nào, có thể là đạo thống do Nhân Tiên lưu lại." Thanh Y nói.
Bổ Thiên giáo quan hệ gần gũi với Tiên điện, nàng biết được một chút bí mật.
"Có quan hệ với Nhân Tiên, lai lịch của Liễu Thần cũng đáng sợ mà." Đả Thần Thạch rùng mình một cái.
Thạch thôn, có đại trận bảo vệ, là khi hạ giới đến thời đại loạn, Liễu Thần trước khi rời khỏi đã tự tay bày trí, Đả Thần Thạch tận mắt thấy, được lợi không nhỏ.
Lúc này, khi nhìn thấy đồ vật tương tự trên tế đàn đầy phức tạo, ảo diệu nên khiến nó chấn động.
Điều này cũng khiến Thạch Hạo rùng mình, đồ vật mang ra từ Tiên điện quả nhiên đáng sợ, khiến hắn cẩn thận hơn, không còn dám xem thường.
Đả Thần Thạch không nói thêm gì, sau khi nhìn thấu được ký hiệu vàng óng bên ngoài của tế đàn, xua tan sương mù, nó xem xét kỹ càng trung tâm trận pháp, tin chắc trận pháp này ngang ngửa Liễu Thần bố trí.
"Thứ này rất lâu đời, dựa vào người thời nay rất khó bày được." Nó kết luận.
Đó là sự biến hóa phù văn của Nhân tiên, Đả Thần Thạch không thể nghiên cứu toàn bộ hoa văn trọng tâm, không cách nào bày ra được trận pháp như vậy, nhưng lại có thể lợi dụng.
"Lúc ở Thạch thôn ta đã thấy qua, biết cách vận chuyển, vậy là đủ rồi!"
Dù thế, nó vẫn vô cùng cẩn thận, chỉ sợ có sai sót, bởi vì sơ suất một tí thôi thì hậu quả có thể khó lường.
"Ta đã biết được đại khái tọa độ, tuy không phải rất chính xác, nhưng phương hương căn bản là không sai."
"Vậy thì đi thôi!" Thạch Hạo nói, chuẩn bị từ lâu, đã điều chỉnh bản thân đến trạng thái tốt nhất.